Ôn Bạch né kịp, cánh tay Ngôn Dực siết quá c.h.ặ.t, gần như khiến cô nghẹt thở.
Cố nén ham đ.ấ.m mạnh l.ồ.ng n.g.ự.c , giọng của cô lạnh lẽo như đóng băng đối diện:
"Buông tay."
Cao Cao còn kịp phản ứng.
Tát Sa ở trong phòng bệnh bỗng lao , nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Ngôn Dực giật mạnh, lực kéo lớn đến mức khiến cả hai đều lảo đảo.
"Các loạn cũng mức độ thôi chứ!"
Giọng cô đè thấp như nghiến qua kẽ răng, ngữ khí còn ch.ói tai hơn cả tiếng thét.
"Đây là bệnh viện!"
Không đợi ai giải thích, ánh mắt Tát Sa như d.a.o mỏng, từng tấc từng tấc lướt qua mặt Ôn Bạch:
"Ôn Bạch! Cô là cũ trong nghề , cô cứ để mặc cho loạn thế ?
Muốn bám danh tiếng đến phát điên ?"
Ôn Bạch vốn mất kiên nhẫn, thấy lời , chút nhẫn nại cuối cùng trong cô tan biến sạch sành sanh.
Cô dùng lực đẩy mạnh Ngôn Dực , chẳng hề bận tâm đến việc loạng choạng lùi về phía .
Cô hề yếu thế mà lườm ngược Tát Sa: "Cô quát tháo với ai đấy?"
Giọng cô lạnh đến thấu xương, sắc lẹm như viên đạn rời nòng:
"Nghệ sĩ của thì lo trông giữ, thể kiện tội quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c cô tin ? Hành lang đầy rẫy camera, ở đây còn cả nhân chứng nữa…"
Cô bước từng bước ép sát, chiều cao nhỉnh hơn Tát Sa nửa cái đầu tạo nên thế thượng phong:
"Biết lời t.ử tế thì , còn phun phân thì mà tìm nhà vệ sinh."
"Cô!"
Tát Sa cô cho nghẹn họng đến đỏ mặt tía tai, ngón tay run rẩy, hận thể xé nát cái miệng của cô .
Cô hiểu nổi, tại một Ôn Bạch bao dung và kiềm chế của ngày xưa, nay bỗng chốc trở nên sắc sảo đến nhường .
"Cô cái gì mà cô."
Ôn Bạch lạnh một tiếng, đáy mắt bùng lên ngọn lửa giận.
"Cho thì , cho thì , vốn dĩ cũng chẳng tự đến đây."
Không khí căng như dây đàn.
Cao Cao ngờ cảnh tượng hai hội ngộ nông nỗi .
Chút cảm động kịp dâng lên trong lòng tan thành mây khói ngay tức khắc.
Mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nồng nặc thế …
Chẳng lẽ chị Winnie vẫn tha thứ cho Dực thần ?
Cô há miệng, đang định lên tiếng cầu xin thì một ánh mắt lạnh lẽo của Ôn Bạch chặn .
Ánh mắt đó rơi mặt cô , nhưng giống như một rãnh mương ngăn cách giữa hai , phân định rạch ròi tôn ti.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gia-chet-thoat-than-that-bai-cac-dai-lao-quy-cau-co-quay-lai/chuong-29-so-hai-cai-cung-co-chet-ai-dau.html.]
"Không ?"
Giọng cô nặng, nhưng từng chữ đều rõ mồn một, mang theo áp lực cho phép phản kháng.
Cao Cao tự chủ mà rùng một cái, cảm giác như dội một gáo nước đá.
Ngay khoảnh khắc đó, cô bỗng nhận , đây mới chính là Ôn Bạch thật sự.
Sự dịu dàng và đáng yêu của cô chỉ dành riêng cho những đặc biệt.
Không ai cũng đặc quyền đó và ít nhất là cô tước bỏ quyền lợi .
"Vâng... Vâng, ... Em đây."
Cao Cao bối rối liếc vài mặt, tay chân lóng ngóng đặt .
"Dực thần tạm biệt, chị Ôn Bạch... Tạm biệt."
Cao Cao , ba còn chỉ trố mắt .
Cuối cùng vẫn là Tát Sa chịu thua , phòng.
Ngôn Dực từ khi Ôn Bạch đẩy thì hé môi nửa lời, chỉ im lặng tựa bức tường lạnh lẽo, dáng vẻ rã rời như một quả bóng xì .
ánh mắt tràn đầy quyến luyến của vẫn luôn khóa c.h.ặ.t gương mặt Ôn Bạch.
Cô vẫn đang giận , nhưng cô còn giận Tát Sa hơn và cô đối với Cao Cao thì "khách sáo"...
Ôn Bạch nhíu mày, ngước mắt lên: "Nhìn cái gì, còn mau ?"
"Chóng mặt quá."
Ngôn Dực vẻ đáng thương, cố ý tựa đầu khung cửa, buông lời tố cáo đầy vẻ nũng nịu:
"Lúc nãy em suýt chút nữa là đẩy ngã đấy..."
Ôn Bạch đ.á.n.h mắt từ xuống , một đàn ông cao mét chín, lấy tự tin mà giả vờ cún con thế .
Cô khinh bỉ tặc lưỡi: "Để gọi y tá cho ."
Ngôn Dực đoán cô sẽ , lầm lũi cụp mi mắt, đôi đồng t.ử như lưu ly bóng râm nhạt của hàng mi trông càng sâu thẳm và ươn ướt, giọng nhẹ tựa thở:
"Họ sẽ nhân cơ hội đó mà sờ mó mất."
Ôn Bạch nghẹn họng, chút bực lườm : "..."
Chuyện đúng là từng xảy .
Lúc đó cô cũng vô cùng chấn động, hiểu thể táo bạo đến mức độ .
Khổ nỗi còn dùng cái thần sắc vô tội và ấm ức đó cô, như …
Em để sờ mó ?
Thời thế đổi , nay còn như xưa nữa.
Ôn Bạch lườm cháy mặt, thẳng phòng bệnh: "Sờ hai cái cũng c.h.ế.t ai ."