Giả Chết Thoát Thân Thất Bại, Các Đại Lão Quỳ Cầu Cô Quay Lại

Chương 37: Chị từng nói, chị sẽ mãi mãi thích tôi

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Bạch bước ba bước thành hai, còn cửa thấy tiếng tranh cãi bên trong.

"Có gì với cô ?"

" thể gì với cô chứ? gọi điện bảo cô đấy!"

" tìm cô !"

"Cậu đừng quậy nữa ? Cô về ngay bây giờ đây!"

"Tránh ! tìm cô !"

"Ngôn Dực! Phát điên cũng giới hạn thôi! Cậu thế sẽ nguy hiểm đến tính mạng ?

Cậu tưởng hành hạ bản thành thế thì cô sẽ ở bên chăm sóc như ?

Nếu chiêu tác dụng thì tại đến tận hôm nay cô mới tới? Mà bỏ ngoài?"

"Cút! Chuyện của và cô đến lượt các xía !"

"Rốt cuộc cái gì? Chính đuổi cô khỏi đoàn đội, giờ hối hận?

Cậu tưởng lòng là thứ thể đem đùa giỡn ? Cậu tưởng cô chỉ hận mỗi chắc?

Hai còn khả năng nào nữa , bây giờ cô chỉ nhận tiền thôi."

Lời còn dứt…

"Rầm" một tiếng động lớn vang lên, giống như thứ gì đó đập xuống đất.

Thấy y tá định chạy tới, Ôn Bạch xua tay hiệu chuyện gì, đẩy cửa bước .

Hai đang đối đầu trong phòng đồng loạt qua.

"Ôn Bạch!"

Ánh mắt Ngôn Dực tức khắc sáng bừng lên, bước qua chiếc cột truyền dịch đất, cho phép phản kháng mà ôm c.h.ặ.t lấy cô.

"Em thế?"

Giọng khản đặc, mang theo vẻ tủi và sự run rẩy kìm nén .

"Đi ăn cơm."

Ôn Bạch đẩy , chỉ yên lặng chờ hỏi tiếp.

Dẫu cũng thấy ảnh , chi bằng cứ thẳng .

Mặc dù ngay từ đầu cô ý định mượn Cố Dự lá chắn, nhưng cô mang quá nhiều rắc rối cho .

Trạng thái hiện tại của Ngôn Dực điên cuồng hơn nhiều so với những gì cô tưởng tượng.

Ngôn Dực hỏi thêm gì nữa, mà đón nhận câu trả lời một cách tự nhiên.

"Vậy em mua cơm cho ?"

Anh vùi mặt hõm cổ cô, nũng như một đứa trẻ.

" mấy ngày ăn gì, đói lắm."

"Đói ."

Ôn Bạch ngước mắt, giọng lạnh hẳn xuống.

"Vậy ăn?"

Cô đột ngột lùi , thấy những vết m.á.u loang lổ ga giường, cùng với chai dịch truyền glucose đất vẫn còn hơn nửa, cơn giận tức thì bốc lên.

"Anh rút kim ?"

Ngôn Dực chằm chằm, chột như một đứa trẻ sai .

"Vừa nãy... Vô tình chạm thôi."

Ánh mắt Ôn Bạch sa sầm, cô giơ tay nhấn nút gọi đầu giường.

"Quay giường."

lệnh ngắn gọn.

Chỉ vẻn vẹn ba chữ, cảm xúc gì nhưng mang một uy áp cho phép bàn cãi.

Ngôn Dực lập tức leo lên giường, tự kéo góc chăn ngay ngắn.

Rất nhanh đó, một cô y tá nhỏ bước , truyền kim cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gia-chet-thoat-than-that-bai-cac-dai-lao-quy-cau-co-quay-lai/chuong-37-chi-tung-noi-chi-se-mai-mai-thich-toi.html.]

Có lẽ vì lấy ven quá nhiều , cô y tá chút nỡ, khẽ khuyên một câu:

"Đừng rút nữa nhé, rút nữa là còn chỗ nào để đ.â.m kim nữa ."

"Vâng ạ."

Ôn Bạch theo bản năng tiếp lời.

"Cảm ơn cô."

Ngữ khí của cô tự nhiên, giống như hàng ngàn đây, cô luôn là lên tiếng, dọn dẹp tàn cuộc.

Khoảnh khắc đó, vành mắt đỏ của Ngôn Dực cuối cùng cũng gợn lên một sự thỏa mãn nhàn nhạt, khó lòng nhận .

Tát Sa cảnh tượng , trong lòng dâng lên một nỗi trống trải.

bỗng hiểu rằng căn bản thể thế Ôn Bạch.

Anh chẳng hề quan tâm đến sự giúp đỡ của cô , cũng cần những lời khuyên nhủ của cô .

Bởi vì Ôn Bạch…

Là cột trụ của .

Như lời , cô chính là nàng thơ của .

"Đi mua cho ít cháo ."

Ôn Bạch xuống bên giường, bình thản về phía Tát Sa, giống như đang sắp xếp một buổi chạy lịch trình.

"Cô thể ăn xong mới mang về."

Tát Sa, vốn sắp xếp một cách rõ ràng rành mạch, sững sờ trong giây lát, cảm giác như thể về cái thời đại "Ôn Bạch" chi phối.

Bất kể ở lúc nào, Ôn Bạch luôn thể giữ sự điềm tĩnh và sắp xếp việc đấy.

Chỉ cần cô ở đây, sự hỗn loạn sẽ dẹp yên, cơn bão sẽ dừng .

Không giống như bây giờ…

Dù địa vị của Ngôn Dực ngày càng cao, nhưng đoàn đội như một nắm cát rời.

Nghệ sĩ đổ bệnh mà chẳng ai dám chủ động đến thăm, ai đụng cái "đinh" .

Tát Sa im lặng hai giây, chẳng thèm Ngôn Dực: "Được."

Bình thường, vấn đề nhất định để Ngôn Dực tự quyết định.

vì hiện tại cái gì cũng theo Ôn Bạch, cô việc gì hỏi thêm cho mệt.

Cánh cửa khép nhẹ nhàng.

Căn phòng trở sự yên tĩnh.

Lúc lâu , Ngôn Dực mới nhỏ giọng mở lời: " ăn đồ em ."

Tầm mắt Ôn Bạch từ vết kim mu bàn tay chậm rãi dời lên:

"Chúng thiết đến thế ?"

Ngôn Dực ngẩn , khóe môi khẽ run rẩy.

Ánh sáng nơi đáy mắt lay động, giống như ai đó giáng cho một cú đ.ấ.m thật mạnh, đau đớn đến mức gần như nghẹt thở.

"Xin ."

Yết hầu vất vả lên xuống vài cái.

" cứ ngỡ em sẽ bỏ ."

Giọng mệnh danh là "giọng hát thiên thần hôn qua" lúc khàn đặc đến xót xa, như giấy nhám chà xát vết thương.

" cứ ngỡ... Dù em còn là quản lý của nữa, em cũng sẽ bỏ rơi ."

Hàng mi dài dần dần ướt đẫm, những giọt lệ trong suốt lặng lẽ lăn dài gò má.

"Ôn Bạch, chị từng , chị sẽ mãi mãi thích ."

-

Ngày thì xưng hô chị - nhưng từ khi xảy mâu thuẫn và tình cảm đổi xưng hô đổi: Anh: “ - em” , Cô: “ - ” nhé. Vì từ lâu Ngôn Dực gọi Ôn Bạch là chị nữa. Cả chương chỉ : 你 - 我 ( - bạn), 姐姐 (chị). Thế nhé!

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận