Gã Chồng Hiếu Thảo

Chương 9

“Đúng rồi! Đám bác sĩ các người đúng là không có lương tâm, vì không muốn bồi thường mà nghĩ ra đủ trò!” Mẹ Chu Lỗi gào khóc.

Chu Bội thì bật điện thoại lên quay video: “Hôm nay tôi sẽ vạch trần một bệnh viện vô trách nhiệm, dám ngụy tạo cả lời nhắn của người đã khuất. Đúng là nực cười!”

Bạn thấy đấy, người ta chỉ tin vào thứ họ muốn tin.

Trước lợi ích, sự thật trở nên vô nghĩa.

Không thể thỏa thuận với bệnh viện, Chu Lỗi để lại một câu đe dọa rồi quay lưng đi thuê một nhóm chuyên “gây rối bệnh viện”.

Một nhóm người lần lượt giương biểu ngữ, chặn lối vào bệnh viện.

“Nhìn đây, bệnh viện không chỉ phải trả lại toàn bộ số tiền nhà tôi đã chi, mà còn phải bồi thường thêm một triệu nữa mới xong!” Chu Lỗi nghiến răng nói.

Kiếp này, Chu Lỗi vẫn chọn con đường khởi nghiệp. Nhưng vì không có vốn, anh ta đi vay nặng lãi, cuối cùng thất bại thảm hại.

Nếu không đến đường cùng, anh ta cũng sẽ không liều lĩnh như vậy, cố bám víu bệnh viện để kiếm một khoản.

Còn video bóp méo sự thật mà Chu Bội đăng tải bất ngờ thu hút được lượt xem khủng.

Những người không biết chuyện thi nhau chỉ trích bệnh viện.

Bởi lẽ ai mà chẳng có những bức xúc trong cuộc sống? Họ tìm được một nơi để xả giận, hóa thân thành “quan tòa” cao thượng, thỏa sức trút cơn phẫn nộ của mình lên mạng.

Cuối cùng, bệnh viện không còn cách nào khác, phải dùng đến luật pháp để bảo vệ quyền lợi của mình.

Ngày phiên tòa diễn ra, nhà họ Chu không ngờ lại thấy tôi xuất hiện trong danh sách nhân chứng của bệnh viện.

Không chỉ vậy, tôi còn cung cấp một loạt video và ghi âm làm bằng chứng:

Ví dụ như cảnh gia đình Chu Lỗi trách mắng, lạnh nhạt với bố anh ta trong phòng bệnh.

Hay những lần ông cụ khóc lặng lẽ vì bất lực.

Còn có cả lời khai của các gia đình bệnh nhân khác trong phòng.

Tất cả chứng cứ đều chỉ ra rằng, nguyên nhân khiến bố Chu Lỗi mất đi ý chí sống chính là thái độ của gia đình ông.

Những video này do người chăm sóc giúp tôi quay lại.

Tôi từng bảo cô ấy rằng tôi không tin gia đình họ Chu đối xử với ông cụ như vậy, muốn xem bằng chứng.

Bố Chu Lỗi đối xử rất tốt với người chăm sóc.

Không ít lần, khi gia đình Chu cố tình gây sự, ông chính là người đứng ra giải vây.

Cảm động trước sự tử tế của ông cụ, người chăm sóc đã ghi lại nhiều đoạn video, gửi cho tôi, và còn khuyên tôi rằng nhà họ Chu là một “hố lửa”, bảo tôi nên cẩn thận hơn.

Tôi cũng không quên ghi âm lại các cuộc trao đổi giữa Chu Lỗi và nhóm “gây rối chuyên nghiệp”.

Tại phiên tòa, tôi nhìn thẳng vào Chu Lỗi và nói:

“Chính sự bất tài và thói quen đổ lỗi của anh, cùng với sự lạnh lùng, ích kỷ của gia đình anh, đã khiến bố anh phải chọn con đường tự kết liễu cuộc đời mình."

“Nhưng không ngờ, anh lại biến cái c.h.ế.t của ông ấy thành một con đường kiếm tiền, thậm chí còn dám phớt lờ cả lời nguyện vọng cuối cùng của ông."

“Ông ấy đã mất, vậy mà anh vẫn dùng t.h.i t.h.ể của bố mình như một công cụ kiếm lời. Nửa đêm nằm mơ, anh không sợ bố anh quay lại tìm anh tính sổ sao?”

Chu Lỗi không kìm được, lao thẳng về phía tôi, nhưng bị cảnh sát ngăn lại kịp thời.

“Tại sao? Bệnh viện đã cho cô cái gì? Sao cô dám làm chứng cho bọn họ?” Anh ta hét lên, giọng như muốn rách cổ.

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta. Chỉ có tôi biết, tất cả những điều này, tôi làm là vì chính mình.

Kiếp trước, suốt bao nhiêu ngày đêm, tôi đều muốn hét lên rằng mọi chuyện không phải lỗi của tôi. Nhưng cái mũ tội lỗi quá lớn, tôi không cách nào gỡ xuống, cũng chẳng ai chịu nghe tôi giải thích.

Kiếp này, cuối cùng tôi đã có thể đường đường chính chính đứng trước mọi người và nói ra sự thật:

“Bố anh c.h.ế.t vì chính gia đình anh, không liên quan đến bất kỳ ai khác!”

Bạn cần đăng nhập để bình luận