Gã Chồng Hiếu Thảo
Chương 2
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi thấy Chu Lỗi đang cầm một tấm phim CT, tay anh ta hơi run rẩy: “Bác sĩ nói là ung thư gan giai đoạn giữa, rất nguy hiểm. Hỏi chúng ta có muốn phẫu thuật cắt bỏ hay ghép gan không?”
Tôi… đã sống lại?
Hóa ra tôi trở về đúng ngày bố của Chu Lỗi vừa được chẩn đoán mắc bệnh ung thư!
Mẹ Chu Lỗi nghe tin dữ, hai chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất. Bà đập tay xuống sàn, giọng ai oán cất lên: “Sao số tôi khổ thế này? Ông ơi, ông mà đi rồi tôi biết sống làm sao đây~”
Tôi cười lạnh trong lòng.
Kiếp trước sau khi ông ấy mất, bà ấy sống cũng thoải mái lắm: sáng giành mua trứng ở chợ, chiều lướt Douyin, tối đi khiêu vũ ở quảng trường, còn nhanh chóng bắt đầu một mối tình ở tuổi xế chiều.
Ánh mắt đầy mong chờ của Chu Lỗi hướng về phía tôi, như đang chờ tôi đưa ra quyết định.
Buồn cười thật, chuyện sinh tử của chính bố ruột mình mà lại đi hỏi ý kiến một cô con dâu vẫn chưa qua cửa nhà chồng? Họ tính làm vậy để sau này dễ đổ tội lên mình sao?
Tôi kìm nén cảm giác bực bội, nhẹ giọng nói: “Bất kể là phẫu thuật hay chờ hiến gan, chỉ cần có một chút hy vọng, làm con cái thì phải tích cực đối mặt. Anh thấy đúng không?”
“Hoàn cảnh nhà anh em cũng biết rồi,” Chu Lỗi thở dài, dang tay tỏ vẻ bất lực, “Anh đã hỏi qua căn bệnh này, bác sĩ bảo gia đình phải chuẩn bị trước hai trăm nghìn tệ. Như thế thì tiền mua nhà của chúng ta sẽ không còn nữa."
“Chưa kể sau này, tiền điều trị cũng sẽ là một cái hố không đáy, không khéo thì cả người lẫn của đều mất, mà còn gánh thêm nợ.” Anh ta vừa nói vừa liếc nhìn tôi, ánh mắt dò xét phản ứng của tôi.
“Bố anh đã vất vả cả đời rồi, dù anh quyết định thế nào em cũng ủng hộ.” Tôi giả vờ không hiểu ẩn ý của anh ta, đáp một cách hờ hững. “Chuyện mua nhà để vài năm nữa cũng được. Bây giờ cứu người quan trọng hơn.”
Chu Lỗi lộ rõ vẻ thất vọng, cơn tức giận chuyển hướng sang mẹ mình: “Mẹ, mẹ có thể đừng gây thêm rắc rối được không? Ở nơi đông người thế này, mẹ không thấy mất mặt à?”
Mẹ Chu Lỗi lau nước mắt, hậm hực đứng dậy.
“Nếu bố anh biết chúng ta lấy tiền mua nhà để chữa bệnh, chắc chắn bác sẽ không chịu điều trị đâu. Người bệnh tâm lý nặng lắm, mọi người đừng để bác biết chuyện này nhé.” Tôi giả vờ tốt bụng nhắc nhở.
Chu Lỗi và mẹ anh ta liếc nhìn nhau, ánh mắt đầy ẩn ý.