Gã Chồng Hiếu Thảo
Chương 8
Và để đổ trách nhiệm, anh ta dựng lên câu chuyện về “bác sĩ tham tiền, không tận tâm.”
Tôi không ngờ bố Chu Lỗi lại tự tử thêm lần nữa.
Người chăm sóc gọi điện cho tôi, giọng đầy hoảng loạn:
“Ông cụ nhảy sông tự vẫn rồi. Nhà họ Chu đang làm loạn ở bệnh viện, nói bệnh viện g.i.ế.c người."
“Họ còn mắng cả tôi, bảo sẽ kiện luôn cả tôi nữa. Nhưng tôi chỉ trực ban đêm, đến sáng 7 giờ là tan ca. Gia đình họ mãi 10 giờ mới đến, trong khoảng thời gian đó không ai trông nom ông cụ, sao lại là lỗi của tôi được?”
Tôi vội vàng xin nghỉ phép, từ chi nhánh ngoài tỉnh quay về bệnh viện.
Chưa kịp vào cửa, tôi đã thấy cả một dãy vòng hoa chắn lối vào.
Vài người mặc đồ tang trắng, khóc lóc thảm thiết, một t.h.i t.h.ể phủ khăn trắng được đặt ngay giữa lối đi.
Lối vào bệnh viện bị chặn, dòng xe cộ ùn tắc kéo dài, cả con phố hỗn loạn, ngay cả xe cấp cứu cũng không vào được.
Tiếng còi xe của những người muốn khám bệnh hoặc thăm nuôi vang lên ầm ĩ, làm cả con đường như muốn nổ tung.
Nhưng ở trung tâm cơn bão, nhà họ Chu chẳng bận tâm đến sự hỗn loạn bên ngoài. Càng đông người vây quanh, họ diễn càng hăng.
Mẹ Chu Lỗi khóc đến mức tưởng như ngất đi, Chu Lỗi gào khóc ầm ĩ, còn Chu Bội thì khóc nức nở theo đúng “giai điệu bi thương”.
Không biết ai đã gọi truyền thông đến, có cả phóng viên quay phim ghi hình.
Đây đúng là một màn “quậy phá bệnh viện” điển hình.
Khi máy quay hướng về phía mình, Chu Lỗi lập tức bật dậy, tức giận chỉ trích: “Bệnh viện này chính là hung thủ g.i.ế.c c.h.ế.t bố tôi!"
“Đám bác sĩ y tá này không có y đức, chỉ biết vơ vét tiền, còn không chịu trách nhiệm, thậm chí còn hành hung bệnh nhân."
“Chúng tôi giao một người khỏe mạnh vào tay họ, tiêu tốn hơn mười vạn, mà cuối cùng ông ấy c.h.ế.t một cách oan ức. Chúng tôi cần một lời giải thích!”
Mẹ Chu Lỗi cũng hùa theo: “Đúng vậy, đám bác sĩ này toàn là đồ vô lương tâm, bọn chúng g.i.ế.c c.h.ế.t chồng tôi! Trời đất ơi, sao lại ác thế này!”
Chu Bội tiếp lời, mặt đầy vẻ chính nghĩa: “Mạng sống của người dân cũng là mạng! Nếu bệnh viện dám trốn tránh trách nhiệm, chúng tôi sẽ kiện đến cùng để đòi lại công bằng.”
Phóng viên hỏi lại: “Nhưng t.h.i t.h.ể của bệnh nhân được tìm thấy dưới sông. Bệnh viện đã đề nghị khám nghiệm tử thi, tại sao gia đình lại từ chối?”
“Chồng tôi đã mất rồi, các người còn muốn m.ổ x.ẻ thân thể ông ấy nữa sao? Các người dựa vào đâu mà làm vậy?” Mẹ Chu Lỗi quay sang chỉ trích phóng viên.
“Các người là đài truyền hình hay là đồng bọn của bệnh viện? Sao toàn bênh vực họ thế hả?”
Phóng viên bị phản đòn, vội vàng giải thích “Chúng tôi chỉ muốn đưa tin trung thực thôi.”