Gã Chồng Hiếu Thảo

Chương 5

Chu Lỗi lập tức chuyển giận thành vui. Vì liên tục xin nghỉ để chăm bố, anh ta đã bị công ty sa thải, giờ chẳng còn nguồn thu nhập nào. Thêm vào những ngày tháng lao lực gần đây, anh ta đã kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần.

“Hiện giờ, thu nhập của em hơn mười nghìn tệ rồi nhỉ? Cộng thêm trợ cấp nữa…” Anh ta xuýt xoa, ánh mắt lộ rõ sự tham lam.

“Em sẽ tiết kiệm tất cả để sau này dành cho đám cưới của chúng ta,” tôi làm ra vẻ hào phóng, tiếp tục nên viễn cảnh tươi đẹp.

Chu Lỗi cười tít mắt, tràn đầy phấn khích. Tôi tiếp tục dỗ dành:

“Anh đã nghỉ việc thì cứ tập trung chăm sóc bố đi, chuyện kiếm tiền cứ để em lo."

“Em đoán, đi công tác chừng một, hai năm là có thể được điều về. Khi đó không chỉ tiết kiệm đủ tiền cưới, mà tiền trang trí nhà cửa cũng dư dả luôn đấy."

“Đợi nhà mới bàn giao, mình vừa trang trí vừa chuẩn bị đám cưới, hai tin vui cùng đến, không phải rất tuyệt sao?”

Viễn cảnh này tôi vẽ đã đủ đẹp chưa?

Quả nhiên, Chu Lỗi bị bức tranh tương lai tươi sáng ấy làm cho mê mẩn, mặt đầy vẻ mộng tưởng.

Nhưng niềm vui chẳng kéo dài lâu, bác sĩ gọi anh ta qua bàn bạc phương án điều trị.

“Hiện tại, hiệu quả xạ trị không tốt lắm. Gia đình nên cân nhắc việc ghép gan, tuy nhiên chi phí sẽ rất cao. Nếu có người thân hiến gan, chi phí sẽ giảm đáng kể.” Bác sĩ đề nghị.

Vậy vấn đề đặt ra: Ai sẽ là người hiến gan?

Mẹ Chu Lỗi khóc lóc kể lể: “Mẹ cũng muốn hiến, nhưng mẹ bị cao huyết áp, lại lớn tuổi rồi, chắc chắn không đạt tiêu chuẩn đâu.”

Em gái Chu Lỗi, Chu Bội, vừa mới về nghỉ hè, mặt tái mét: “Em cũng muốn cứu bố, nhưng em vẫn đang đi học, nếu làm phẫu thuật thì thời gian hồi phục dài quá, ảnh hưởng đến việc học mất.”

Bạn cần đăng nhập để bình luận