Đám Mây Lênh Đênh
Chương 15
Tôi không trả lời ông ta, kim giờ lúc này điểm đúng chín giờ, người dẫn chương trình gọi tên tôi, tôi bước ra từ sau bức màn, ngồi xuống trước cây đàn dương cầm.
Một mảnh yên tĩnh, hội trường rộng lớn, mái vòm cao vút, vô số khán giả và giám khảo ngồi dưới sân khấu, hàng chục máy quay HD bao quanh khán đài.
Nghe nói trước đây một vài vận tuyển thủ vì quá căng thẳng mà không thi đấu tốt như thường lệ.
Nhưng tôi không như vậy, tâm trạng của tôi vô cùng bình tĩnh.
Giơ tay lên, đầu ngón tay tôi nặng nề rơi xuống phím đàn đen trắng.
Đây là bài hát cuối cùng của tôi, bài hát tuyệt vọng của tôi, điệu nhảy kết thúc cuộc đời dài dằng dặc của tôi.
Khi đoạn đầu tiên kết thúc, sắc mặt của các giám khảo dưới sân khấu đã thay đổi, trong tầm nhìn của tôi, tôi thấy ba tôi đứng ở hậu trường nhảy lên, dường như đang mắng mỏ điều gì đó.
Tôi biết họ đang ngạc nhiên về điều gì.
Bản nhạc tôi chơi hoàn toàn khác với bản nhạc mà người dẫn chương trình vừa giới thiệu.
Bản "Chuông" này, được xếp vào một trong mười tác phẩm dương cầm khó nhất, thật ra không phải là bài thi của tôi. Trong suốt quá trình luyện tập trước đây, tôi cũng luôn thể hiện không đủ tốt. Vào thời điểm này, việc đột ngột thay đổi bài nhạc, chắc hẳn trong mắt ba tôi, là một sự phá hủy toàn bộ công sức mà ông ta đã dành nhiều năm để gầy dựng.
Nhưng tôi không quan tâm.
Giám khảo và khán giả đều rời xa tôi, trong không gian tĩnh lặng chỉ còn tôi và cây đàn dương cầm này, tôi quen thuộc với nó hơn cả với cơ thể của mình, nó mang lại cho tôi vinh quang, nó mang lại cho tôi nỗi đau, tôi yêu nó cũng như ghét nó, và bản nhạc này là lời tạm biệt cuối cùng giữa chúng tôi.
Khúc nhạc kết thúc.
Dưới khán đài im lặng.
Tôi thở dài nhẹ nhõm và đứng dậy chào cảm ơn.
Lát sau, tiếng vỗ tay dưới khán đài vang dội như sấm.
Một màn trình diễn gần như hoàn hảo.