Đám Mây Lênh Đênh
Chương 05
Tôi không thể trả lời anh ấy, vì vậy chỉ đành đùa giỡn: "Thấy chưa, sở dĩ anh biết em, chẳng phải cũng vì em là người đứng đầu khoá sao?"
Lục Tuần cười.
Anh ấy nói: "Đùa thôi."
“Nhớ rõ em là vì tò mò về em, anh thường thấy em đi về chỉ một mình, tưởng em là người lạnh lùng, nhưng hôm đó trời mưa lớn, anh lại thấy em đang làm tổ cho mèo con.”
“Vì vậy anh rất tò mò, tò mò không biết cô gái này đang nghĩ gì, sau này mới biết, em là người đứng đầu khoá của các em.”
“Cho nên em thấy đấy, không phải chỉ những người xuất sắc mới được yêu thương.”
“Anh thích em, không liên quan gì đến việc em có phải là người đứng đầu hay không.”
Đó là lần đầu tiên trong đời có một chàng trai tỏ tình với tôi.
Và câu nói đó cũng khiến tôi cởi bỏ hết mũ giáp.
Tôi đã khóc rất lâu trên sân thượng, lâu đến nỗi Lục Tuần luống cuống tay chân: "Này, này, anh nói sai gì sao?"
“Không có.” - Tôi ôm chầm lấy Lục Tuần: “Cảm ơn anh.”
Tôi cho rằng đó là khoảnh khắc cuộc đời tôi cuối cùng cũng nghênh đón được ánh rạng đông.
Sau này mới biết, đó là những điều tốt đẹp sau cùng thuộc về tôi.
Ngày hôm sau, khi tôi lên lớp hai, giáo viên chủ nhiệm bước vào.
Dưới ánh mắt của mọi người, cô ấy đã ra hiệu tạm dừng với giáo viên toán đang giảng bài, rồi gọi tôi ra ngoài:
“Lý Miêu Miêu, đến văn phòng hiệu trưởng.”
Tôi hơi ngạc nhiên: "Đến đó làm gì ạ?"
Gương mặt của giáo viên chủ nhiệm không để lộ biểu hiện gì, cô ấy nói: "Đi rồi em sẽ biết."