Đám Mây Lênh Đênh

Chương 08

Đều là lỗi của tôi, tôi không nên quen biết Lục Tuần, không nên cùng anh ấy ngắm mây hồng, đó không phải là việc tôi nên làm, tôi nên chăm chỉ luyện đàn.

 

Sau khi những cô gái bắt nạt tôi rời đi, tôi tự lết xuống cầu thang, nhặt lại bản nhạc của mình, trong sự chỉ trỏ của mọi người, tôi lặng lẽ đi đến phòng nhạc để luyện đàn.

 

Ba tôi rất hài lòng, ông ta nhận thấy tôi đã tập trung hơn, ngoài việc luyện đàn ra tôi không quan tâm đến gì khác, tôi ăn uống một cách máy móc, học hành một cách máy móc, ngủ một cách máy móc, chỉ khi chơi đàn tôi mới như một kẻ điên.

 

Ông ta phấn khích gọi điện cho mẹ: "Cuối cùng thì tôi cũng đã nuôi dạy được Miêu Miêu rồi!"

 

Đáp lại ông ta là sự im lặng kéo dài.

 

Cuối cùng, mẹ nói qua điện thoại: "Lý Hùng Vĩ, chúng ta ly hôn đi."

 

8.

Mẹ và một chú ở cơ quan của mẹ đã ở bên nhau, chú ấy được cử đi làm việc ở Mỹ, mẹ sẽ đi cùng chú ấy.

 

Trước khi ra nước ngoài, bà đã đến trường gặp tôi một lần.

 

Chúng tôi ngồi xuống ở căng tin, cả hai bên đều hơi ngượng ngùng.

 

Những năm qua, thực ra tôi gặp mẹ rất ít, ba tôi luôn cảm thấy mẹ đến Bắc Kinh sẽ làm tôi phân tâm, lãng phí thời gian luyện đàn, vì vậy suốt những năm qua, chúng tôi chỉ gặp nhau vài lần, điện thoại cũng chỉ nói được vài câu đã bị tiếng ba tôi gọi tôi đi luyện đàn cắt ngang.

 

Tôi biết bà là mẹ tôi, nhưng tôi không mấy thân thiết với bà.

 

Trong một bức ảnh tôi giữ lại, mẹ ôm tôi khi tôi mới lên ba, trẻ trung và xinh đẹp. Trong lòng tôi, bà luôn giữ hình ảnh này, nhưng giờ đây tôi nhận ra bà đã già, nếp nhăn xuất hiện nhiều, tóc mai lấm tấm bạc.

 

Bà cũng nhìn tôi một lúc lâu, cuối cùng ôm mặt khóc.

 

Bà nói: "Miêu Miêu của chúng ta đã trưởng thành, ra dáng thiếu nữ rồi."

 

Bà còn nói: "Miêu Miêu, con có trách mẹ không?"

 

Tôi lắc đầu, cảm thấy mình có rất nhiều điều muốn nói.

 

Nhưng cuối cùng, tôi chỉ nói một câu:

Bạn cần đăng nhập để bình luận