CON TRAI NÓI TÔI KHÔNG XỨNG ĂN ĐÙI GÀ, TÔI NÓI CẢ NHÀ CHỒNG KHÔNG XỨNG ĐÁNG LÀ GIA ĐÌNH CỦA TÔI

5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa dứt lời, cửa phòng của Bằng Bằng mở một khe nhỏ.

 

Nó ôm gối ở đó, .

 

“Mẹ.” Giọng nó kiên định, “Con ở với .”

 

Chồng sững sờ.

 

Có lẽ ngờ rằng thật sự nhắc đến chuyện ly hôn, càng ngờ con trai theo .

 

Bằng Bằng một nữa lớn tiếng, rõ ràng và kiên quyết : “Mẹ nấu cơm cho con, giặt quần áo cho con, còn kèm con bài tập.”

 

“Mẹ mắng con cũng là vì cho con.”

 

về phía chồng , trong mắt hiện rõ sự xa cách.

 

“Còn bố chỉ bà nội dễ dàng.”

 

Con trai tới ôm lấy , vùi đầu lòng .

 

Rồi khẽ , nhỏ đến mức gần như thì thầm:

 

“Mẹ ơi, đừng một , con sẽ ở bên .”

 

Đột nhiên mắt cay xè, sống mũi nóng lên.

 

Suốt thời gian dài như , chồng ngày nào cũng gây chuyện, chồng từng về phía , từng .

 

Đã nhiều , từng nghĩ đến chuyện buông bỏ cả đứa con trai .

 

thấy sự vất vả của .

 

Nó dùng giọng non nớt để bảo rằng nó sẽ ở bên .

 

Đột nhiên cảm thấy sự kiên trì của trở nên đáng giá hơn, cũng ý nghĩa hơn nhiều.

 

Sắc mặt chồng từ trắng chuyển sang xanh mét.

 

“Quyền nuôi con thuộc về em?” Giọng lập tức cao vọt lên, “Dựa cái gì?”

 

Giống như cuối cùng cũng tìm tiếng của , chỉ Bằng Bằng: “Em hỏi ý kiến con thì gọi là quyền nuôi con thuộc về em ? Anh cho em , tòa án sẽ vì em nấu vài bữa cơm mà giao con cho em !”

 

Con trai trong lòng thoáng cứng .

 

“Em công việc, thu nhập, chỗ ở định.” khinh thường liếc một cái, “Còn gì?”

 

Trước khi kết hôn, cũng tự mua cho một căn nhà, chỗ dựa cho bản .

 

Chỉ phản ứng của , quên từ lâu .

 

thêm.

 

Lúc mới nhớ căn nhà đó.

 

“Căn đó là tài sản hôn nhân của em.” Giọng khàn , “Một căn nhà cũ kỹ hơn bốn mươi mét vuông, còn chẳng trường xung quanh, tòa án thể giao con cho em ?”

 

sẽ vì vài câu của mà d.a.o động.

 

Không ngờ sáng sớm hôm , chồng hùng hổ chạy về.

 

Đế giày bà còn dính bùn đất, dáng vẻ vội vàng hấp tấp, xem chồng rõ thái độ của cho bà .

 

Vừa bước phòng khách, bà ném mạnh cái túi xuống sofa.

 

“Ly hôn? Dựa cái gì mà ly hôn!”

 

“Cái nhà là nơi nó thì chắc?”

 

Giọng bà lớn, ngoài mặt như cho chồng , nhưng thực chất là cho trong phòng ngủ .

 

6.

 

từ trong phòng bước .

 

Mẹ chồng lập tức hùng hổ xông tới mặt , giơ ngón tay chỉ thẳng mũi .

 

Giọng bà the thé, cay nghiệt đến ch.ói tai.

 

cho cô , cháu trai là gốc rễ của nhà họ Trần chúng , cô đừng hòng mang nó , kiện lên tận trời cô cũng mang !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-trai-noi-toi-khong-xung-an-dui-ga-toi-noi-ca-nha-chong-khong-xung-dang-la-gia-dinh-cua-toi/5.html.]

Bằng Bằng từ phòng ngủ chạy , giày còn kịp t.ử tế.

 

Nó chắn mặt .

 

“Bà ơi, bà đừng mắng nữa.”

 

Mẹ chồng ngẩn trong giây lát.

 

Ngay đó, mặt bà hiện lên vẻ tức tối vì hổ.

 

Bà giơ tay lên, định đ.á.n.h con trai , nhưng lập tức đưa tay nắm ngược lấy cổ tay bà.

 

Bà giãy một cái.

 

thoát .

 

“Cô phản !” Mẹ chồng thét lên ch.ói tai, “Cô dám động tay với ? Nhà họ Trần cưới cái chổi như cô chứ!”

 

hất mạnh cổ tay bà .

 

Bà lảo đảo lùi hai bước, vịn tay ghế sofa mới vững .

 

Chồng vội vàng xông tới, theo bản năng chắn mặt .

 

“Em cái gì ?” Anh trừng mắt , trong mắt hiện rõ cơn giận, “Đó là !”

 

bật . Vừa bộ dạng hung ác của , coi như thấy, đến cả con trai cũng bảo vệ.

 

Bây giờ chỉ mới hất tay cái bà độc miệng thôi, mà cuống lên kìa.

 

lười nhảm với , chỉ thẳng chồng.

 

“Vừa nãy bà định đ.á.n.h ai?”

 

Mặt bà đỏ tím như gan lợn.

 

dạy dỗ cháu , đến lượt cô quản chắc?”

 

“Dạy dỗ?” bước tới một bước, “Tay bà giơ lên , như thế gọi là dạy dỗ ?”

 

Bà lùi về nửa bước.

 

Con trai từ phía thò đầu , giọng non nớt nhưng từng chữ đều rõ ràng.

 

“Bà ơi, bà đ.á.n.h con ?”

 

Nó tiếp tục : “Bà , nhưng bao giờ đ.á.n.h con.”

 

Mắt nó đỏ hoe.

 

“Mẹ đ.á.n.h con, mà vẫn con là đứa trẻ ngoan.”

 

Phòng khách im lặng đến mức thể rõ tiếng kim giây của chiếc đồng hồ treo tường.

 

Sắc mặt chồng cực kỳ khó coi.

 

định mở miệng, chồng kịp thời ngăn : “Mẹ, bớt vài câu , con xử lý .”

 

Có lẽ vì sắc mặt của chồng quá tệ, nên cuối cùng chồng vẫn ngậm miệng.

 

Chồng cố dùng giọng ôn hòa để khuyên .

 

“Mấy ngày nay nghĩ nhiều, quả thật vài chỗ đúng, nhưng em cũng nên đối xử với bà như .”

 

liếc một cái đầy lạnh nhạt.

 

Anh tiếp tục: “Không nấu cơm, lo cho con, để bà ăn đồ ngoài sinh bệnh, còn nữa, con trai do em dạy bây giờ cũng chẳng còn để ý đến bao nhiêu nữa.”

 

lười tiếp tục đó kể tội .

 

lặp nữa.

 

“Ngay cả cũng cho rằng vấn đề lớn nhất là ở em, thì còn nhiều gì nữa, ly hôn luôn .”

 

ly hôn.” Chồng cần nghĩ ngợi lập tức từ chối.

 

“Vậy gặp ở tòa.” nhảm thêm nữa.

 

đầu bước phòng, bắt đầu thu dọn quần áo. sẽ đưa con trai rời khỏi cái ngôi nhà ngột ngạt đến mức khiến thở nổi , nhà riêng của , cho dù nhỏ hơn một chút, nhưng ở đó mới là hạnh phúc thật sự.

 

Bọn họ ngăn , nhưng quyết tâm , ngăn thế nào cũng vô ích.

Bạn cần đăng nhập để bình luận