CON TRAI NÓI TÔI KHÔNG XỨNG ĂN ĐÙI GÀ, TÔI NÓI CẢ NHÀ CHỒNG KHÔNG XỨNG ĐÁNG LÀ GIA ĐÌNH CỦA TÔI

4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

đáp .

 

Anh tưởng ngầm đồng ý.

 

Ngày chồng xuất viện, chồng đặc biệt xin nghỉ nửa ngày.

 

Anh dìu bà nhà.

 

Sắc mặt bà vàng vọt, gầy một chút, nhưng tinh thần thì vẫn còn sung.

 

xuống sofa, ánh mắt đảo khắp căn nhà, cuối cùng dừng .

 

“Nằm viện sáu ngày, đến mặt một cũng .” Bà cầm chén , giọng đầy ẩn ý, “Lạnh lòng thật đấy.”

 

Chồng liếc một cái.

 

ngẩng đầu, vẫn gắp thức ăn cho Bằng Bằng.

 

Mẹ chồng tiếp tục: “ thôi, cũng so đo nữa.”

 

“Dù cũng là một nhà, căng quá để ngoài cho.”

 

“Sau nên thế nào thì vẫn cứ thế đó.”

 

Bằng Bằng đột nhiên đặt đũa xuống.

 

“Bà ơi, ‘nên thế nào’ là thế nào ạ?”

 

Mẹ chồng sững .

 

Bằng Bằng bà, giọng lớn nhưng rõ ràng: “Là giống như đây, đùi gà chỉ cho bố với bà ăn, còn thì xứng ăn ạ?”

 

Sắc mặt bà lập tức cứng đờ.

 

“Hay là những gì bà dạy con, phụ nữ nhẫn nhịn nhường nhịn, nấu cơm là chuyện đương nhiên, ăn đồ ngon cũng là chuyện đương nhiên?”

 

Chồng nhíu mày: “Bằng Bằng, con chuyện với bà kiểu gì thế?”

 

Con trai rụt cổ , chút sợ bố, nhưng vẫn lùi bước.

 

Mẹ chồng há miệng, nhưng thốt lời nào.

 

Con trai dậy, mang bát của bếp.

 

Mấy ngày gây chuyện như bà nội, con trai dạy dỗ .

 

Trước đây ăn xong nó như ông chủ, đó chờ dọn dẹp phục vụ.

 

Lúc nghĩ nó còn nhỏ, ép buộc.

 

Còn bây giờ, nó học cách san sẻ việc nhà với .

 

Buổi tối, chồng bước phòng ngủ, sắc mặt khó coi.

 

“Em dạy nó?”

 

lật sang trang sách khác.

 

“Nó sáu tuổi rưỡi , mắt để , đầu óc để tự nghĩ.”

 

Anh hạ giọng: “Mẹ xuất viện, em để nó những lời đó bàn ăn?”

 

khép cuốn sách .

 

“Nó cái gì? Chỉ lặp những lời từng , mà gọi là ‘những lời đó’ ?”

 

Anh nghẹn .

 

“Mẹ dạy nó bốn năm, em gì.”

 

“Nó chỉ một câu sự thật, chịu nổi ?”

 

Anh im lặng lâu.

 

“Bà ,” , “dù sai, cũng vẫn là trưởng bối.”

 

thẳng mắt .

 

“Thì ?”

 

“Vậy nên thể dạy con trai coi thường em, còn em thì dạy con trai tôn trọng em ?”

 

Anh mặt chỗ khác.

 

“Em nhất định tính toán chi li như thế ?”

 

“Là tính.” , “Anh bảo coi như hòa , nhưng em tính qua một lượt, thấy vẫn hòa.”

 

“Con trai chỉ thẳng mặt em mà mắng, từng em một câu nào ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-trai-noi-toi-khong-xung-an-dui-ga-toi-noi-ca-nha-chong-khong-xung-dang-la-gia-dinh-cua-toi/4.html.]

 

“Anh chỉ trách em vì chịu tiếp tục nhẫn nhịn nữa.”

 

Đó đều là những tủi nhục, những ấm ức chôn trong lòng suốt bao năm qua.

 

Chồng thở dài một thật nặng nề: “Mẹ một vất vả nuôi khôn lớn…”

 

“Đó là món nợ bà với bố .” chấp nhận kiểu trói buộc đạo đức như thế, liền cắt ngang lời , “Bố mất sớm, bà lựa chọn nuôi khôn lớn, chứ cầu xin để sinh .”

 

Anh cứng họng như bóp nghẹt cổ.

 

“Anh nợ bà , thì tự trả.” xuống, lưng về phía , “Đừng kéo em vật hi sinh cho lòng hiếu thảo của .”

 

Đến tận bây giờ, vẫn như , khiến đột nhiên thấy cuộc hôn nhân thật sự còn đáng để cố chấp giữ nữa.

 

Chỉ là nếu thật sự ngày đó, thì quyền nuôi con…

 

đứa trẻ bố, liệu thật sự ?

 

còn nghĩ thông suốt, thì chồng đưa quyết định .

 

5.

 

Ba ngày , cháu dâu bên nhà đẻ của bà sinh con, bà về quê dự tiệc đầy tháng.

 

Trước khi , bà ở huyền quan giày, cố ý với như đang mắng xéo ai đó: “Có vài xem trong nhà , cũng lười ở .”

 

“Không thấy thì lòng mới sạch.”

 

Chồng đưa bà bến xe.

 

Lúc trở về, trong phòng khách, Bằng Bằng, gì đó nhưng thôi.

 

Cuối cùng, chỉ nghẹn một câu: “Mẹ chỉ sắc miệng thôi, chứ trong lòng .”

 

gần như đoán , cái bà già đó đúng là lúc nào ngừng chia rẽ, luôn âm thầm phá hỏng quan hệ giữa với tất cả trong nhà.

 

vốn tưởng chuyện đến đây là xong.

 

Không ngờ buổi tối, Bằng Bằng ôm chiếc máy tính bảng chạy ào bếp, mặt trắng bệch.

 

“Mẹ ơi, bà nội đăng bài vòng bạn bè .”

 

cầm lấy.

 

Trên màn hình là chín tấm ảnh ghép thành một khung.

 

Mẹ chồng ôm một đứa bé đang quấn trong tã, đến mức mặt đầy nếp nhăn.

 

Dòng chú thích rằng:

 

“Vẫn là họ hàng ruột thịt hơn, chứ giống loại đàn bà từ ngoài gả , đồ vô ơn mắt trắng lớn với đồ vô ơn mắt trắng nhỏ, chẳng điều gì cả!”

 

trả máy tính bảng cho Bằng Bằng.

 

“Đi bài tập .”

 

Nó vẫn yên nhúc nhích.

 

“Mẹ ơi.” Giọng nó run run, “Bà nội đồ vô ơn mắt trắng, là với con ?”

 

xổm xuống, thẳng mắt nó.

 

“Không .”

 

“Vậy bà ai?”

 

“Là chính bà .” nhớ những dòng chữ , bật lạnh lẽo, “Cả đời bà nội con chỉ nuôi một đàn ông thuộc lòng đạo đức áp lên phụ nữ, nên bà sợ .”

 

Đứa con còn quá nhỏ, đương nhiên thể hiểu những lời .

 

Chồng tan trở về, phát hiện vẫn ở sofa.

 

Có lẽ thấy sắc mặt , một lúc lâu mới mở miệng: “Bài đăng đó của , em thấy ?”

 

lên tiếng, chỉ lạnh nhạt chằm chằm màn hình tivi.

 

“Bà nhằm em , bà chỉ cái tính , đăng xong sẽ xóa…”

 

“Bà sẽ xóa .”

 

thở một dài.

 

“Bà đăng lên là để cho khác xem.” thật sự hết cách .

 

ngẩng đầu chồng: “Anh gì?”

 

“Chạy về đây chỉ để bảo em đừng để tâm ?”

 

“Nói thật, em mệt , chắn ngang giữa cái nhà như một cái gai, chi bằng buông tay cho , quyền nuôi con thuộc về em.”

Bạn cần đăng nhập để bình luận