“Mẹ nhập viện , em hài lòng ?”
tựa lưng đầu giường, điện thoại, buồn ngẩng lên.
“Bệnh là do bà tự ăn mà , liên quan gì đến em?”
Anh bước lên một bước, giọng hạ thấp, như sợ phiền ai đó, nhưng cũng như đang cố kìm nén cơn giận: “Mấy hôm nay trong nhà ít nấu nướng, giỏi nấu ăn, đồ ăn ngoài thì sạch sẽ.”
“Nếu em nấu cơm đàng hoàng, bà viêm dày ?”
Chuyện cũng thể đổ lên đầu ?
đặt điện thoại xuống, dậy.
“Ý là, việc bà mắng em xứng ăn đồ ngon, dạy con trai xa lánh em, tất cả những chuyện đó đều từng xảy ?”
Anh nhíu mày: “Anh .”
“Vậy bây giờ đang cái gì?”
Anh nghẹn lời.
“Mẹ nhập viện, con trai thì chăm sóc, đó là chuyện đương nhiên.”
mở cửa phòng, giọng lạnh lùng rõ ràng: “ đừng nghĩ đến chuyện đổ hết trách nhiệm lên đầu em.”
3.
Sau khi chồng nhập viện, trong nhà yên tĩnh hẳn , mà cũng nhận gương mặt nhỏ bé của con trai thoáng hiện lên vẻ nhẹ nhõm.
Nó thường lén , nhưng cho dù bà nội ở nhà, vẫn mềm lòng với nó, vẫn chỉ lo phần ăn của riêng .
Không bà nội bên cạnh, con trai tự lấy ghế nhỏ, lên đó, chủ động lục lọi trong bếp.
Phải rằng đây, bảo nó bếp lấy giúp một món đồ, nó cũng giả vờ như thấy.
Thậm chí còn buông một câu cay nghiệt: “Mẹ tay ?”
Bây giờ đúng là chuyện lạ xảy .
Nó loay hoay một hồi, thấy tiếng bát rơi xuống đất vỡ choang trong bếp.
bước , thấy Bằng Bằng mặt mày hoảng loạn, tay chân luống cuống , chân nó là một mớ hỗn độn.
“Con xin , con cố ý, con sẽ tự dọn sạch.”
Nó sợ đến mức cũng lắp bắp.
Chưa kịp để gì, nó xổm xuống, nhặt từng mảnh vỡ bỏ thùng rác, nhưng dù nó cũng chỉ là một đứa trẻ, giờ từng những việc .
Có lẽ vì quá căng thẳng, nó vô tình đứt tay.
Máu nhỏ xuống sàn từng giọt.
khẽ thở dài, lấy hộp y tế, lấy miếng băng cá nhân.
Khi im lặng dán băng cho ngón tay nó, con trai bỗng nghẹn ngào hỏi: “Mẹ ơi, đây con xa, đáng ghét ?”
trả lời.
Nó cúi đầu, tiếp tục : “Mẹ bảo con giúp việc, con đều giúp, những lời bà nội , con cũng học theo hết.”
“Mẹ ơi, con cố ý , chỉ là bà nội bao giờ mắng con, lúc nào cũng dỗ dành con vui vẻ, nên con nghĩ bà đúng, bà suốt ngày, mãi, con liền tin.”
, trẻ con khi tâm trí trưởng thành đều như , chỉ cần dỗ dành vài câu là sẽ tin là thật.
nó, giọng bình tĩnh:
“Bây giờ tin nữa ?”
Nó ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe: “Không tin nữa, con nhận quản con mới là vì cho con, còn bà nội ngoài việc đ.á.n.h bài, nhảy, , thì chẳng gì khác.”
Nó im lặng một lúc, tiếp tục, giọng mang theo sự kiên định rõ ràng.
“Mẹ ơi, con sẽ giúp việc, thật đấy.”
khuôn mặt nhỏ bé nghiêm túc , nhớ mấy ngày nó còn hiên ngang “ xứng ăn đùi gà”.
Chỉ mới vài ngày trôi qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/con-trai-noi-toi-khong-xung-an-dui-ga-toi-noi-ca-nha-chong-khong-xung-dang-la-gia-dinh-cua-toi/3.html.]
Đôi khi, thứ khiến một đứa trẻ hiểu đạo lý, là chính đạo lý đó.
Mà là cơn đói, là việc còn tất cả thứ nữa.
Cuối cùng cũng nở một nụ nhẹ, xoa đầu nó.
“Được , dù con ai cũng một tha thứ khi mắc sai lầm, cho con một cơ hội.”
Vừa , con trai liền ôm c.h.ặ.t lấy .
“Con sẽ .”
Buổi tối, chồng về nhà lấy quần áo .
Anh lục tung trong phòng ngủ, tìm thấy thẻ bảo hiểm y tế của .
“Em thấy thẻ bảo hiểm của ?”
“Đồ của thì tự cất.”
Anh bực bội vò đầu, đột nhiên ngẩng lên: “Có em cố ý , cố ý nấu cơm để bệnh, mặt lạnh lúc ?”
.
Anh mặc chiếc áo sơ mi ba ngày , cổ áo nhăn nhúm, cằm lún phún râu.
Dưới mắt là những vệt đỏ, môi khô nứt.
Chăm bệnh quả thật mệt, .
nợ .
“Mẹ bệnh, là do em gây ?”
Anh gì.
“Anh cơm nóng để ăn, là do em gây ?”
Anh mặt .
Thật sự coi là dễ bắt nạt !
Một lúc lâu , khẽ : “Em đổi .”
“Không đổi.” đáp , giọng đầy khinh thường, “Chỉ là đây em nhịn, bây giờ em nhịn nữa.”
Những tháng ngày bình yên , chẳng qua chỉ là một luôn chịu đựng mà thôi.
Hơi thở của nặng nề hơn một chút.
“Anh hề coi thường em.”
cắt lời : “Anh chỉ nghĩ rằng em sẽ tự nuốt hết trong.”
“Dù suốt năm năm qua em đều nuốt , cũng sẽ , cũng sẽ , mãi mãi cũng sẽ .”
Chồng im lặng.
4.
Một lúc lâu , còn tưởng sẽ nữa, nhưng hỏi đến con trai.
“Bằng Bằng , mấy ngày nay nó hỏi thăm tình hình sức khỏe của bà nội ?”
nhịn mà lạnh: “Anh nghĩ xem?”
“Mấy ngày ở nhà, con trai sống thoải mái.”
“Không còn ai dạy nó rằng xứng ăn đùi gà, hôm qua nó còn chủ động gắp thức ăn cho em.”
Chồng đưa tay xoa xoa trán.
“Anh chỗ đúng, nhưng dù bà cũng nuôi khôn lớn, đợi bà xuất viện , em chuyện t.ử tế với bà.”
“Hơn nữa mấy ngày nay em cũng đến bệnh viện thăm, cũng trách em nữa, coi như hòa .”
Hòa ?
Sự hiếu thảo mù quáng của chồng khiến mở rộng tầm mắt.