Cô vợ mỹ miều của nam chính những năm tháng cũ

Chương 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nghe quanh năm suốt tháng ở đơn vị, bếp núc lạnh lẽo chỉ thể ăn ở nhà ăn, con xót lắm!"

 

Sau khi thốt hai câu như thể cô vô cùng theo quân với Hạ Đông Đình , cô tự nhiên thể lập tức từ chối việc theo quân cùng nam chính.

 

Tuy nhiên, việc nam chính Hạ Đông Đình nơi đóng quân đảo, xung quanh đều là biển, nhiều hải sản, điểm quả thực thu hút cô.

 

Đối phương bắt cô trả lời ngay, rõ ràng là định để cô suy nghĩ, nhưng cũng thể là do ảnh hưởng bởi hai câu với Hạ buổi trưa nên mới thuận miệng nhắc đến việc đưa cô theo quân?

 

Giang Ngu định từ chối, hiện tại cũng ý định theo quân.

 

Giang Ngu định kéo dài thời gian, đến lúc nam chính đơn vị, sẽ quên béng chuyện bảo cô theo quân.

 

Giang Ngu ăn chút hoa quả, chỉ ngủ một tiếng tỉnh, Đại Bảo và Nhị Bảo ngủ hai tiếng cũng dậy.

 

Hai đứa trẻ tỉnh dậy dụi mắt dậy, lúc chúng tỉnh, Giang Ngu giường.

 

Nhị Bảo tìm một vòng thấy mới gọi một tiếng giọng sữa:

 

“Anh ơi!

 

Mẹ ở đây!"

 

“Nhị Bảo, đưa em tìm !"

 

Đại Bảo dụi mắt, tự xỏ giày xuống giường, còn giúp Nhị Bảo xỏ giày bế Nhị Bảo xuống giường.

 

Sau đó hai em dắt tay khỏi phòng tìm .

 

“Mẹ ơi!"

 

“Mẹ ơi!"

 

Giang Ngu cũng mới dậy lâu, cô đem bộ quần áo Đại Bảo giặt sạch, đang phơi quần áo trong sân.

 

Khi hai đứa trẻ , Giang Ngu phơi xong chiếc cuối cùng, lướt thương thành.

 

“Mẹ ơi!"

 

Đại Bảo và Nhị Bảo thấy Giang Ngu thì mắt sáng lên, Đại Bảo dắt Nhị Bảo tới.

 

“Mẹ ơi, tỉnh từ khi nào thế ạ?"

 

“Lúc con và Nhị Bảo tỉnh dậy thấy cả!"

 

“Con và Nhị Bảo cũng mới tỉnh thôi ạ!"

 

Khi Đại Bảo đang , Nhị Bảo gật đầu thật mạnh.

 

Đại Bảo và Nhị Bảo ngủ dậy, Nhị Bảo vẫn tỉnh hẳn, còn đang dụi mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng rực.

 

Lúc , Đại Bảo cũng thấy giặt sạch bộ quần áo mới cho , mắt Đại Bảo sáng lấp lánh, má lằn một vết nhỏ, hàng chân mày tuấn tú của nhóc đen láy lộ rõ vẻ vui mừng.

 

Trước đây quần áo của và Nhị Bảo đều do giặt, nhưng mấy đứa bạn của thì quần áo đều do chúng giặt.

 

Những ngày , đối với , bắt việc nặng nữa, buổi sáng thể ngủ dậy muộn một chút.

 

Đại Bảo thích hơn, bình thường quần áo của Đại Bảo đều tự giặt ngay khi tắm xong.

 

Quần áo của Nhị Bảo đều do giặt, Đại Bảo bao giờ nhưng mỗi khi thấy giặt đồ cho Nhị Bảo, đều thấy vô cùng ngưỡng mộ.

 

Bây giờ cũng giặt đồ cho , Đại Bảo đặc biệt vui mừng.

 

“Mẹ ơi, giặt quần áo cho con ạ?"

 

“Vui đến thế ?"

 

Giang Ngu xoa xoa cái đầu nhỏ của Đại Bảo, thấy Nhị Bảo đang dụi mắt.

 

“Nhị Bảo tỉnh ngủ con?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/co-vo-my-mieu-cua-nam-chinh-nhung-nam-thang-cu/chuong-74.html.]

Nhị Bảo ngoan ngoãn gật đầu.

 

Giang Ngu bảo Đại Bảo dẫn Nhị Bảo sân rửa mặt đơn giản.

 

Đại Bảo cũng ngoan ngoãn dắt Nhị Bảo sân .

 

Sau khi hai đứa trẻ xổm ở sân rửa mặt xong.

 

Hai bảo bối quên tưới nước cho hai mầm cây trong vườn rau.

 

Giang Ngu nghĩ hai đứa trẻ mới ngủ trưa dậy, liền kiểm tra thu nhập thương thành một chút, khoai lang bán đơn đầu tiên, Giang Ngu kiếm 30 tệ, đó mua đồ ăn sáng và những thứ khác còn dư 18 tệ.

 

Lúc mấy trăm cân khoai lang cô treo thương thành bán gần hết.

 

Đa khách hàng đều mua gói mười cân khoai lang cho tiết kiệm, mười cân khoai lang giá 15 tệ, Giang Ngu treo lên hai trăm cân, tổng cộng kiếm 302 tệ.

 

Mua bốn chiếc đồng hồ hết 240 tệ, hiện tại trong thương thành của Giang Ngu còn dư 60 tệ.

 

Tuy nhiên trong thương thành chỉ còn 60 tệ, nhưng đó hai chiếc đồng hồ giúp cô kiếm một hai trăm tệ, Chu Vệ Nam lấy của cô hai chiếc đồng hồ mới để buôn, Giang Ngu đoán đợi đến cuối tuần khi Chu Vệ Nam , cô thêm một hai trăm tệ thu nhập nữa.

 

Hai đứa trẻ ngủ trưa dậy, Giang Ngu còn thấy tiếng bụng hai đứa kêu ùng ục.

 

Chắc là đói , Giang Ngu từ trang thương thành bỏ 12.49 tệ, mua một gói mì bò kho cay cổ điển Master Kong.

 

Nhân lúc Hạ Đông Đình mặt, trong khi hai đứa trẻ đang chơi ngoài sân, Giang Ngu nấu một gói mì bò kho cho hai đứa.

 

Đại Bảo và Nhị Bảo đang chơi trong sân chẳng mấy chốc ngửi thấy một mùi hương vô cùng thơm ngon và hấp dẫn.

 

Bụng của hai bảo bối lúc kêu ùng ục lên nữa.

 

“Nhị Bảo ơi, thơm quá!

 

Em ngửi thấy ?"

 

Lúc Nhị Bảo cũng ngửi thấy mùi hương cực kỳ thơm, Nhị Bảo nên lời đó là mùi gì, chỉ thấy cực kỳ thơm:

 

“Mẹ đồ ngon cho chúng !"

 

Mùi thơm của mì bò kho cổ điển khiến ngay cả Giang Ngu lâu ăn lúc cũng thấy thèm, huống chi là hai bảo bối ngoài sân.

 

Giang Ngu còn trụng thêm mấy cọng rau xanh, bên đặt mấy miếng sườn, cực kỳ thơm.

 

Khi Đại Bảo và Nhị Bảo dắt tay định bếp, Giang Ngu bê một bát mì bò kho , bảo hai đứa bàn ăn trong nhà chính.

 

Đại Bảo và Nhị Bảo bao giờ ăn mì bò kho, nhưng món cực kỳ thu hút trẻ con, bên rau xanh mướt sườn, còn nước dùng thơm nức.

 

Đôi mắt đen láy của Đại Bảo và Nhị Bảo trợn tròn lên.

 

“Mẹ ơi, đây là cái gì ạ?"

 

Nhị Bảo hỏi .

 

Đại Bảo vểnh tai , khi bảo đây là mì bò kho, còn bảo hai bảo bối nếm thử vị xem .

 

Mùi thơm của mì bò kho vô cùng hấp dẫn Đại Bảo và Nhị Bảo, khi hai đứa húp một ngụm nước dùng, Đại Bảo và Nhị Bảo từng ăn mì bò kho liền cảm thấy kinh ngạc như nếm sơn hào hải vị, mắt trợn tròn, hồi lâu nên lời.

 

Đợi hai đứa trẻ nếm thử sợi mì mềm mại trơn bóng thơm phức.

 

Sợi mì thấm nước dùng cũng vô cùng thơm!

 

“Mẹ ơi, món mì ngon quá mất!"

 

Mắt Đại Bảo tỏa sáng, khuôn mặt nhỏ nhắn vô cùng xúc động.

 

Khuôn mặt nhỏ của Nhị Bảo cũng vô cùng phấn khích:

 

“Mẹ ơi, mì mì ngon quá ạ!"

 

Giang Ngu thấy hai đứa trẻ ăn uống dáng lắm liền yên tâm, cô cũng nếm thử vài miếng, hương vị thực sự tuyệt.

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận