Chuyện tình của Sơ Đường

Chương 6

19

 

Nghe nói đêm đó Tống Kỳ An và Lâm Anh đã cãi nhau một trận tưng bừng.

 

Mấy người thích hóng chuyện chỉ sợ nhà người ta cháy chưa đủ lớn, còn cố tình đào lại mấy lời bình luận lúc trước của Lâm Anh, chụp màn hình lại, gửi cho Tống Kỳ An.

 

Trong đó có câu cô ta đã bình luận phía dưới khoảnh khắc tối hôm đó ‘Để tôi nói nhỏ cho nghe, mẫu người lý tưởng của tôi chính là Châu Cận Tây.’ đã bị xoá sau đó không lâu.

 

Nghe nói Tống Kỳ An, người được dùng làm lốp dự phòng và ‘công cụ giải tỏa nỗi buồn’, suýt nữa đã động tay động chân với Lâm Anh.

 

Hai người đã hoàn toàn trở mặt.

 

Nhưng tất cả đều không liên quan gì đến tôi.

 

Tôi xóa tất cả thông tin liên lạc của Tống Kỳ An.

 

Rồi về nhà, thưa rõ mọi chuyện với mẹ.

 

Lúc đầu bà ấy hoàn toàn không nghe lọt tai một câu nào, bà nổi cơn tam bành, còn tặng tôi một cái bạt tai.

 

Nhưng sau khi nhìn thấy thái độ kiên quyết của tôi, bà ấy lại mềm lòng.

 

"Người ta đường đường là cậu ấm con nhà giàu mày lại không ưng, chỉ lo quan tâm thể diện, tôn nghiêm cái mốc xì."

 

"Được thôi, mày trưởng thành rồi, cứng cáp rồi, tao không quản nổi mày nữa."

 

"Nhưng Tiết Lê, tao nói trước cho mà biết, sau này mày có hối hận thì cũng đừng có quay lại khóc lóc với tao."

 

“Còn nữa, tao với chú Từ của mày sắp kết hôn rồi.”

 

“Sau khi kết hôn, tao sẽ chuyển đến sống với ông ấy, bán căn nhà này đi lấy tiền dưỡng già.”

 

"Mày trưởng thành rồi, vào được trường đại học danh tiếng, sau này cũng có thể tự nuôi sống bản thân."

 

Tôi hiểu ý bà, mặc dù tôi đã sớm biết bà ấy sẽ đưa ra quyết định ngày hôm nay.

 

Nhưng nghe chính miệng bà nói ra vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu.

 

"Con hiểu, mẹ yên tâm, sau này con sẽ tự lập, sẽ không quấy rầy cuộc sống của mọi người đâu."

 

"Mày cũng đừng trách tao, tại bản thân mày không có tiền đồ, cậu chủ Tống người ta thích mày, mày lại không biết trân trọng, cũng coi như cái số, mày không có số làm bà chủ nhỏ."

 

Tôi không nói thêm gì nữa, quay người rời khỏi ngôi nhà cũ, nơi đã gắn liền với tôi qua biết bao năm tháng.

 

Nhưng vừa đi được một đoạn xa, tôi vẫn dừng bước quay đầu nhìn lại.

 

Tôi biết rằng, từ giờ trở đi, tôi thực sự không còn nhà để về nữa rồi.

 

Sau lưng tôi cũng không còn người thân nào để tôi có thể dựa dẫm nữa rồi.

 

20

 

Sau khi quan hệ của tôi và Châu Cận Tây được công khai.

 

Anh chuyển đến sống ở một căn hộ ngoài khuôn viên trường.

 

Tống Kỳ An đã dùng nhiều số điện thoại khác nhau gọi cho tôi.

 

Cũng nhiều lần ngồi lỳ trước tầng dưới ký túc xá của tôi.

 

Châu Cận Tây dứt khoát bảo tôi chuyển đến căn hộ của anh.

Bạn cần đăng nhập để bình luận