CHÊ TÔI LƯƠNG THÁNG 3 NGÀN, NHƯNG LẠI THÈM CHIẾC VÒNG NGỌC 2 TRIỆU CỦA TÔI

4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chân Hiếu Kỳ “bốp” một tiếng đập đũa xuống:

 

“Cô ý gì, chẳng lẽ cô đồng ý kết hôn?”

 

Giả Phương cũng đổi sắc mặt, ngẩng cằm :

 

“Du Du, nhắc con, con nghĩ cho kỹ , với điều kiện của con bây giờ, tìm như A Kiện nhà chúng dễ !”

 

“Điều kiện của thì ? Sao dễ?”

 

“Cô nhất định bắt thẳng ? Cô xem, mỗi tháng kiếm nổi 4000, còn lười biếng tham ăn, tiêu tiền thì hoang phí, cô xem, nhà nào thể coi trọng một cô con dâu như cô?”

 

“Chúng chấp nhận cô cũng là vì nể mặt A Kiện, bây giờ cô ở nhà của A Kiện, tiêu tiền của A Kiện, cuối cùng với chúng kết hôn? Làm thể như !”

 

thể nhịn nữa, đập bàn:

 

“Ai đây là nhà của Chân Kiện, ai tiêu tiền của ? phát hiện các thật sự quá tính toán… các nghĩ kiểu gì ? Chân Kiện, lập tức bảo trả vòng cho , dẫn hai họ rời khỏi nhà , hầu nữa!”

 

Sắc mặt Chân Kiện khó coi như ăn thứ gì bẩn, quát :

 

“Du Du! Em linh tinh gì ! Em theo phòng ngủ, chúng chuyện cho rõ!”

 

Chân Hiếu Kỳ như con heo rừng nổi điên, một phát hất đổ bát mặt, chỉ gào lên:

 

“Phản phản ! Cô xem cái bộ dạng ! Tìm cái thứ như , Chân Kiện lệnh cho con, lập tức đuổi nó cho ! Không kết hôn thì ai cầu nó? Muốn cút thì cút nhanh lên, hơn nó đầy , bày đặt cái gì!”

 

 “Đuổi ? Các dựa đuổi , đây là nhà của , nên cút là các mới đúng! Bây giờ các cút hết cho !”

 

Chân Kiện nghiến răng gào lên với : “Cô câm miệng !”

 

Vừa tiện tay tát một cái, đúng ngay miệng và mũi, sững tại chỗ.

 

cứ như , m.á.u mũi từng giọt từng giọt rơi xuống đất, trong nhà yên tĩnh đến kỳ lạ, thể thấy tiếng giọt m.á.u rơi xuống nền bộp bộp.

 

Chân Kiện cũng sững , ánh mắt rơi xuống bàn tay đ.á.n.h , cả năm ngón tay đều đang run nhẹ.

Giọng giận dữ của Chân Hiếu Kỳ cao thêm tám độ:

 

“Đánh lắm! Cứ đ.á.n.h như thế, loại phụ nữ dạy dỗ cho thật mạnh tay, lăn lộn ngoài xã hội mấy năm là đầu óc lú lẫn , đ.á.n.h cho nó phục một , đỡ để nó phân biệt tôn ti lớn nhỏ, cái thứ gia giáo gì mà dạy một đứa chẳng ngô khoai như thế, bực!”

 

Ông cố tình cho , đột nhiên tỉnh táo , hít sâu một về phòng ngủ.

 

Chân Kiện đuổi theo , khóa trái cửa :

 

“Du… Du Du, cố ý…”

 

lấy giấy lau sạch m.á.u mặt, lắc đầu:

 

“Anh đừng gì nữa Chân Kiện, giữa chúng chấm dứt , lập tức đưa bố dọn ngoài, ngay bây giờ!”

 

“Du Du! Em đừng tùy hứng nữa ? Em hứa với , chuyện nhà cửa dù c.h.ế.t cũng thể với họ, chính em lỡ miệng đó!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/che-toi-luong-thang-3-ngan-nhung-lai-them-chiec-vong-ngoc-2-trieu-cua-toi/4.html.]

Tim lạnh như tro tàn.

 

“Vậy nên đến tận lúc , thứ nghĩ tới vẫn là thể diện đúng ?”

 

… họ là bố mà Du Du!”

 

bình tĩnh , hỏi ngược :

 

“Em từng kể cho chuyện của bố em ? Em từng với rằng em ghét nhất loại đàn ông động tay với phụ nữ ? Một bên tai của em điếc là vì bố em đ.á.n.h, ông c.h.ế.t mười năm mà em từng rơi một giọt nước mắt nào, những chuyện em đều đúng ?”

 

“Vì thể diện mà tát em một cái, cái tát đến c.h.ế.t em cũng tha thứ cho , giữ chút thể diện mà Chân Kiện, coi như em xin !”

 

Sắc mặt Chân Kiện tối sầm, tay chân luống cuống:

 

“Không Du Du, em …”

“Cút——”

 

kéo dài giọng, hét lên một chữ cút.

 

Giây tiếp theo cửa phòng đụng bật , Chân Hiếu Kỳ cầm dây lưng trong tay, hai bước xông tới mặt , túm tóc lôi phòng khách.

 

Ông quật mạnh xuống đất, đ.á.n.h c.h.ử.i:

 

“Ở nhà của con trai tao, tiêu tiền của con trai tao, ăn sung mặc sướng để nó nuôi mày, thế mà mày còn dám bảo chúng tao cút! Mày bảo ai cút hả tao hỏi mày? Cái thứ quy củ, chiều cho mày đến mức trời cao đất dày nữa …”

 

Giả Phương bên cạnh hùa theo:

 

“Đánh! Đánh thật mạnh , đ.á.n.h cho nó phục thì nó mới điều, đỡ để mắt ai, trong mắt bề , A Kiện con cho kỹ, nó mà lời thì con cứ đ.á.n.h như thế, chiều hư quá !”

 

Ký ức, hiện thực, từng cảnh từng cảnh chồng lên mắt .

 

giống như năm đó, co rúm , vùi đầu giữa hai cánh tay, cầu mong cầm dây lưng mau dừng tay.

 

Không bao lâu trôi qua, một tiếng bạt tai giòn tan kéo về hiện thực, hóa là Chân Hiếu Kỳ thấy , tiện tay tát luôn cả Chân Kiện.

 

chớp lấy cơ hội lao khỏi cửa, chạy lên sân thượng gọi điện báo cảnh sát, lưng và đùi vẫn liên tục truyền đến cơn đau nhói thấu tim, từng lúc từng lúc nhắc rằng nhất định bắt Chân Hiếu Kỳ trả giá.

 

Đi cùng cảnh sát nhà, Chân Kiện đỏ mắt kéo góc, chất vấn :

 

“Em báo cảnh sát ? Tại em báo cảnh sát Du Du! Anh em nuốt trôi cục tức , thể xin em, nhưng em gọi cảnh sát đến, thế thể diện của để hả!”

 

đờ đẫn một cái, tự xem đây còn là tiếng ?

 

Cuối cùng lười để ý đến , chỉ về phía Chân Hiếu Kỳ:

 

“Thưa cảnh sát, chính là ông đ.á.n.h !”

 

 

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận