À! hiểu , để họ mới , là do hiểu lễ nghi.
Chân Hiếu Kỳ và Giả Phương kéo Chân Kiện xuống, cả nhà bắt đầu hỏi han, bên cạnh đầy ngượng ngùng.
Đứng mười phút, Chân Hiếu Kỳ liếc một cái, hỏi Giả Phương:
“Ôi chao, đừng chỉ chuyện nữa, giờ hơn sáu giờ , bà Phương ? Tối nay ăn gì?”
Giả Phương tự nhiên phẩy tay, mắt Chân Kiện :
“Tùy tiện tùy tiện, cứ để nó vài món sở trường ! Nấu thêm bát canh, bố con dày , bữa một bát canh, nhớ…”
Ý là bắt nấu ăn ?
Nghĩ thật! về chính nhà , cho , đến lúc ăn mới nhớ đến ?
“ nấu ăn, là chúng ngoài ăn , hoặc gọi đồ ăn ngoài cũng .”
“Cái gì?” Giả Phương lập tức nổi giận, ngẩng đầu trừng :
“Cô nấu ăn? Cô đến cơm còn nấu, bình thường hai đứa ăn kiểu gì?”
Chân Kiện trả lời , bình thường công việc bận, buổi trưa ăn ở căng tin, buổi tối thì ngoài ăn hoặc gọi đồ ăn, khi tăng ca xong còn ăn khuya.
“Như thế ! Sao thể ngày nào cũng ăn ngoài? Tốn bao nhiêu tiền chứ! A Kiện con xem , do con nuông chiều! Một phụ nữ nấu ăn? Một tháng chỉ kiếm hơn ba nghìn mà còn ăn uống phung phí? Thế thì giống vun vén gia đình ở chỗ nào!”
“ !” Chân Hiếu Kỳ cũng lên tiếng:
“Kiếm chút tiền đều tiêu ăn uống, các con lấy gì mua nhà mua xe? Lấy gì hiếu kính chúng ? Không hiểu mày , nào tìm tìm kiểu như thế …”
Ngay mặt mà cũng chê bai ? lập tức nổi giận!
“ kiếm tiền là để sống hơn, thoải mái hơn, chứ để mua nhà mua xe cho ai!”
“Du Du!” Chân Kiện mặt đen dậy, giọng nghiêm khắc, “Em chuyện với bố kiểu gì thế!”
Nói xong còn nháy mắt hiệu, hèn hung, khiến tức cạn lời.
Anh kéo phòng ngủ, chắp tay cúi đầu cầu xin:
“Bảo bối! Bố mới đến, em nhẫn nại một chút, biểu hiện một chút ? Em thể yêu cầu họ vô duyên vô cớ thích em chứ? Người với ở chung là lấy lòng đổi lòng, em đối xử với họ, họ sẽ chấp nhận em.”
Dỗ xong sang chỗ bố giúp, công việc vất vả, căn bản thời gian nấu ăn, bảo họ cũng thông cảm cho .
Tối hôm đó ăn cùng gia đình họ, Chân Kiện dẫn bố ngoài ăn, còn ngoài mua một bát hoành thánh.
Ăn một lúc thì nước mắt rơi xuống, tủi tức giận.
Suy nghĩ lâu, nhận tình cảm giữa và Chân Kiện đủ để khiến chịu đựng việc bố chê bai ngay mặt như .
Ý nghĩ chia tay chiếm ưu thế, Chân Hiếu Kỳ và Giả Phương rõ ràng coi thường , chê kiếm ít tiêu nhiều, nếu , chia tay sẽ cho tất cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/che-toi-luong-thang-3-ngan-nhung-lai-them-chiec-vong-ngoc-2-trieu-cua-toi/2.html.]
định đợi Chân Kiện về sẽ chuyện với , rõ ràng mặt bố . Còn chuyện căn nhà thì tạm thời giấu, cùng lắm ngoài ở vài ngày, coi như thành lòng hiếu thảo của Chân Kiện.
Kết quả khi Chân Kiện về, hưng phấn thuyết phục , bố hiểu chuyện thể cân bằng giữa công việc và cuộc sống, sẽ thông cảm cho .
Bảo mấy ngày nhẫn nhịn một chút, đừng mất hứng hai ông bà, gì hài lòng thì đợi họ .
Trong phút mềm lòng, đồng ý với Chân Kiện, là vì thấy lòng hiếu thảo đó.
chuyện phát triển theo hướng Chân Kiện mong .
Một vòng mâu thuẫn mới bắt đầu từ tủ quần áo đầy ắp của .
Tối hôm đó Chân Kiện trải chăn đất trong phòng ngủ của , sáng hôm dọn chăn xong ngoài rửa mặt, đang trang điểm thì Giả Phương tự nhiên đẩy cửa bước !
Làm ơn ! Đây là phòng ngủ của , bà cứ thế xông ?
Vừa đảo mắt khắp nơi, ánh mắt dừng ở tủ quần áo mở toang của , lạnh lùng hỏi:
“Đây đều là quần áo của cô ? Sao cô mua nhiều quần áo như ?”
đầu , với bà rằng những dịp khác mặc quần áo khác , các mùa khác cũng mặc khác , mà quần áo khác cũng cách phối khác .
“ cũng thể mua nhiều thế chứ! Một tháng cô chỉ 3000, tiền mà mua hai tủ quần áo ? Còn nữa, thấy Chân Kiện chỉ mấy bộ vest ?”
trả lời bà thế nào.
Bà sang bàn trang điểm của , chộp lấy một chiếc vòng ngọc hét lên:
“Trời ơi! Tội quá! Cô còn mua cả trang sức đắt như ?”
“Ôi trời ơi! Không ! Mọi mau đến xem , đúng là tạo nghiệt mà…”
Chân Kiện và Chân Hiếu Kỳ hốt hoảng xông , tưởng xảy chuyện lớn gì.
Giả Phương giơ chiếc vòng của lên, kích động hỏi Chân Kiện:
“Con giải thích cho xem chuyện là !”
Chân Kiện ngơ ngác:
“Đây là của Du Du cho mà, ? Chiếc vòng vấn đề gì ?”
Giả Phương mặt già đỏ lên, chút tin :
“Là cô cho cô?”
tức đến bật , kịp gì thì Giả Phương chỉ tủ quần áo của hỏi Chân Kiện:
“Còn đống quần áo, mỹ phẩm thì ? Không tiền của con ?”