Chân Kiện thuận miệng : “Ồ, quần áo đều là do Du Du tự mua.”
“Vậy thì tốn bao nhiêu tiền chứ? Con xem rốt cuộc con , A Kiện? Từ nhỏ chúng dạy con tiền tiết kiệm! Thế mà con thì , chẳng tiết kiệm bao nhiêu, tiêu hết lên một đứa phụ nữ! Mẹ thật sự con thế nào nữa!”
“Đó đều là tiền của Du Du, hơn nữa cũng đắt, cô thích thì mua thôi, đừng nữa...”
“Tiền của thì cũng ! Nếu chiều chuộng thành tật , còn thể thống gì nữa? Ngày nào cũng nấu cơm mà ngoài ăn, còn mua nhiều thứ vô dụng như , còn cái gì nữa! Cứ tiếp tục thế thì đến bao giờ các con mới mua nổi nhà, mua nổi xe? Sau bố dựa ai? Không nhà lầu thì hàng xóm sẽ chúng thế nào?”
Đây là thứ hai kể từ khi hai họ bước nhà, nhắc tới chuyện mua nhà mua xe ngay mặt .
Trong nháy mắt, giới hạn chịu đựng của chạm đến.
đang ở độ tuổi thanh xuân tươi , dựa mà mua nhà mua xe cho nhà các chứ?
bình tĩnh đến cửa, đầu với Giả Phương và Chân Hiếu Kỳ:
“Các hỏi Chân Kiện xem, trong căn nhà , từ cái kim sợi chỉ nào là từng bỏ tiền ? Bảo tính rõ cái sổ ! Chân Kiện hôm nay cũng đừng nữa, đưa bố dạo khắp nơi , hiếm lắm mới đến một chuyến, khi đừng để tiếc nuối gì.”
Khi đóng cửa, thấy tiếng gào giận dữ của Chân Hiếu Kỳ vang lên trong nhà:
“Cô xem , cô xem , phản phản ! Con tìm cái thứ gì thế , nó chuyện với chúng như ? Thế ? Bảo nó cút , cút ngay…”
Hơn mười giờ, Chân Kiện nhắn tin cho , ngoài dự đoán là trách móc , trả hai chữ:
“Chia tay.”
Chân Kiện hoảng , bắt đầu xin , trực tiếp tắt điện thoại.
Sau giờ Chân Kiện đến công ty đón , thái độ khiêm tốn chuyện xong với bố , hai già giờ chấp nhận , đó thái độ với , mong đừng để trong lòng.
nhạy bén cảm thấy gì đó đúng, buổi sáng còn gào lên đuổi , nhanh đổi ý ?
Về đến nhà cũng là Giả Phương tự mở cửa, mặt đầy nụ , đưa dép, cầm túi liền một mạch.
Chân Hiếu Kỳ cũng hiếm khi cho một nụ , gọi rửa tay ăn cơm.
Trên bàn ăn, Chân Kiện ghé tai :
“Thấy ? Chuyện đó họ xin em, em đừng trách họ nữa, cũng đừng giận nữa ?”
gật đầu, vô tình liếc thấy cổ tay Giả Phương là chiếc vòng của .
Thấy ánh mắt quét qua, Giả Phương cố ý hạ tay đeo vòng xuống bàn, hắng giọng thẳng vấn đề:
“Du Du , con và Chân Kiện ở bên cũng hơn nửa năm nhỉ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/che-toi-luong-thang-3-ngan-nhung-lai-them-chiec-vong-ngoc-2-trieu-cua-toi/3.html.]
nhẹ gật đầu, bà hỏi:
“Nghe A Kiện con mở cửa hàng, chúng khó khăn lắm mới đến một chuyến, ngày mai con gọi bà đến nhà một chuyến, bàn bạc chuyện kết hôn của hai đứa, con thấy thế nào?”
“Kết hôn?”
Lúc thúc giục kết hôn? Sự đổi còn nhanh hơn tưởng!
“Là thế dì , chuyện con và Chân Kiện bàn , thời gian công việc quan trọng, bọn con định công việc mới tính đến chuyện kết hôn.”
“Không !” Giả Phương một lời từ chối.
“Lập gia đình lập nghiệp, lập gia đình mới lập nghiệp! Con là con gái thì nên đặt gia đình lên hàng đầu, thể lúc nào cũng nghĩ đến công việc! Sau chuyện kiếm tiền nuôi gia đình cứ giao cho A Kiện, con lấy chồng thì ở nhà, lo liệu gia đình , chăm sóc hai già chúng là , con xem đúng ?”
cái gì mà đúng! Lấy mặt mũi? Bắt lo hết việc nhà còn hầu hạ hai ?
Nếu thật như bà , chịu mấy ngày, với năng lực của Chân Kiện, đến nửa tháng cả nhà c.h.ế.t đói mất, nghĩ cái gì ?
còn lên tiếng thì Chân Hiếu Kỳ chốt luôn, bá đạo đến quá đáng!
“Được , chuyện quyết định ! tìm xem ngày, các con chuẩn chuyện cưới xin !”
“Tiền sính lễ hồi môn chỉ là hình thức, với tình hình hiện tại của hai đứa, thấy bỏ là nhất, đám cưới theo quy củ tổ chức ở quê chúng , mời đầu bếp trong làng đến bày vài bàn, tiền mừng thu coi như đủ bù , cứ thế mà , đều đỡ phiền.”
kinh ngạc đến mức suýt rớt cả tròng mắt!
Tính toán thật!
Ngay cả tiền đãi tiệc cưới cũng dùng tiền mừng để bù, hóa từ đầu đến cuối bỏ một đồng nào, cứ thế tay kiếm một cô con dâu?
Còn hết, Giả Phương giơ tay lên, ánh mắt tham lam nhắm chiếc vòng ngọc cổ tay, đương nhiên :
“ thấy cứ ! Chiếc vòng tệ, vật gia truyền, đợi đến ngày hai đứa kết hôn, sẽ đích truyền cho con mặt tất cả họ hàng bạn bè, đeo tay con, lúc đó bao nhiêu , con nở mày nở mặt bao đúng ?”
Từng hạt tính toán như b.ắ.n thẳng mặt , cảm thấy tai cũng xúc phạm!
Lấy đồ của , mặt khác đưa cho , gọi là cho thể diện? Cái thể diện nhất định nhận ?
lạnh sang Chân Kiện, xem phản ứng thế nào, kết quả mặt dày, tự nhiên như :
“Du Du, ý của là mượn chiếc vòng của em dùng một chút, đến ngày cưới lấy đeo cho em, chỉ là một nghi thức thôi, em đừng nghĩ nhiều, vòng vẫn là của em, chủ yếu là để họ hàng bạn bè thấy gia đình coi trọng em, cũng là vì thể diện của em mà!”
Vậy đây mới là bộ mặt thật của , giống hệt bố , đều ăn .
“Lấy đồ của , đưa cho vật gia truyền? hỏi các , truyền là truyền nhà ai, bảo là bảo của ai? Các coi là đồ ngu !”