Cặp đôi công chức nơi đại viện thập niên 70

Chương 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chu Bình vốn dĩ tỏ nhiệt tình một chút, nhưng cảnh tượng hôm thực sự mấy đẽ, bây giờ mà sáp gần thì chẳng là quá lộ liễu .”

 

Thân Minh Hồ cũng chẳng thèm quan tâm đến bà , dồn hết tâm trí công việc mắt.

 

Những tài liệu lưu trữ khi ngấm nước phơi khô xong cứ vứt ở đây, ở giữa một bộ phận dính c.h.ặ.t , cẩn thận tách , việc tốn thời gian tốn sức.

 

Rất nhanh đến giờ nghỉ trưa ăn cơm.

 

Lâm Ảnh:

 

“Ngày đầu hai đứa , ăn trưa cùng ?"

 

Tô Viện Viện đồng ý, Thân Minh Hồ lắc đầu từ chối:

 

“Để ạ."

 

Đợi họ , Thân Minh Hồ dậy vận động chân tay một chút, thong thả xuống lầu, vặn gặp Thân Dịch từ phân xưởng khác tới.

 

Anh gần:

 

“Đi quen ?"

 

“Cũng tạm ạ."

 

Dáng vẻ uể oải của cô chẳng giống như là tạm chút nào.

 

Thân Dịch khẽ một tiếng xoa đầu cô:

 

“Mới bắt đầu thấy hụt hẫng là chuyện bình thường, dần dần sẽ lên thôi."

 

Hai đến nhà ăn xong, Thân Dịch bảo Thân Minh Hồ tìm chỗ , cầm hộp cơm lấy cơm.

 

Thân Minh Hồ quanh bốn phía, xem thử Hứa Phái Tích ở đây , cuối cùng tìm thấy ở một góc bàn.

 

Phải để sự tiếp xúc cơ thể tự nhiên với nhỉ?

 

Thân Minh Hồ khi tới cứ mải suy nghĩ về vấn đề .

 

Thân Minh Hồ nghĩ nghĩ , chọn một cách đơn giản.

 

vòng từ một lối khác lưng Hứa Phái Tích, định vỗ vai từ phía .

 

Khi sắp gần, cô thấy góc nghiêng khuôn mặt bình thản, điềm tĩnh của Hứa Phái Tích, tâm niệm động, động tác vỗ vai biến thành che mắt.

 

Trong dự tính của Thân Minh Hồ, che mắt trêu chọc một chút, thể xảy tiếp xúc cơ thể, thể kéo gần quan hệ giữa hai .

 

điều cô ngờ tới là, tay cô mới đưa Hứa Phái Tích tóm lấy.

 

Thân Minh Hồ bàn tay lớn với những khớp xương rõ ràng đang siết lấy cổ tay thì sững sờ, thầm nghĩ:

 

“Phản ứng nhanh ?”

 

Trong lòng bàn tay Hứa Phái Tích truyền tới cảm giác mềm mại tinh tế.

 

Anh ngửa đầu lên, thấy khuôn mặt đầy kinh ngạc của Thân Minh Hồ.

 

Lúc cô đang mở tròn mắt, đôi mắt đen láy phản chiếu hình bóng của , miệng , khiến cả khuôn mặt trông lúng túng vô tội.

 

Hứa Phái Tích im lặng buông tay, vòng đỏ cổ tay trắng nõn của cô, trầm giọng :

 

“Xin ."

 

“Không ạ."

 

Thân Minh Hồ xoa cổ tay xuống đối diện , kinh ngạc khen ngợi:

 

“Anh phản ứng nhanh thật đấy."

 

Hứa Phái Tích vẻ mặt thản nhiên:

 

“Ừ."

 

Đáp xong liền tiếp tục cúi đầu ăn cơm.

 

Thân Minh Hồ cũng chẳng lạ gì phản ứng lạnh nhạt của , dù mục đích cũng đạt , thế là cô tại chỗ yên lặng đợi Thân Dịch, chú ý tới ánh mắt thôi của thanh niên đối diện.

 

Cơm nước ở nhà máy cơ khí rẻ ngon, ăn ở đây cũng đông.

 

Thời gian đang là kỳ nghỉ hè nên hàng dài lấy cơm dài.

 

Lúc Thân Dịch , Hứa Phái Tích gần như ăn xong.

 

Thân Dịch lấy cho Thân Minh Hồ một lạng cơm, một phần sườn xào chua ngọt, bí ngòi xào thịt và đậu xanh xào.

 

Phần của bản ngoài lượng tinh bột nhiều hơn Thân Minh Hồ thì món ăn cũng y hệt.

 

Sau khi , khí bàn ăn cởi mở hơn nhiều, qua liền tới chuyện hai ngày nữa công tác phương Bắc.

 

Nhà máy định kỳ sẽ cử kỹ thuật viên học hỏi, của phân xưởng 2 nơi Thân Dịch việc.

 

Thân Minh Hồ xong, dùng giọng điệu ngưỡng mộ xen một câu:

 

“Em cũng ngoài xem thử."

 

Mỗi Thân Dịch công tác về đều mang cho cô nhiều quà, khiến cô cũng .

 

Thân Dịch “hừ" một tiếng, dùng giọng điệu chân thành dọa dẫm Thân Minh Hồ:

 

“Ra ngoài đường thường gặp cướp đường lắm, cả một nhóm chắc ứng phó chứ đừng là một em.

 

Đến lúc đó gọi trời trời thấu gọi đất đất thưa, em cũng kịp ."

 

Thân Minh Hồ thở dài:

 

“Được , em nghĩ nữa là chứ gì."

 

Ăn cơm xong, Thân Dịch dậy rửa hộp cơm, lúc lên đồ vật trong túi rơi ngoài, Thân Minh Hồ cúi nhặt lên.

 

Phát hiện là một cuốn sổ tay, chắc là do chủ nhân thường xuyên lật xem nên mép sổ đều cuộn và sờn hết.

 

Thân Minh Hồ lúc đầu cũng thấy gì, bèn đặt cuốn sổ lên bàn lót cánh tay đợi hai họ .

 

khi cô nhấc tay đổi tư thế, dư quang liếc thấy cuốn sổ tay bàn, trong não bỗng nhiên lóe lên một tia sáng trắng, ký ức liên tục ngược , dừng ở cuốn sổ tay trong mơ.

 

Thân Minh Hồ vẻ mặt nghiêm túc, cầm cuốn sổ tay lên quan sát.

 

Từ màu sắc, độ dày, đến mức độ mài mòn, cô dám chắc cuốn chính là cuốn trong mơ của .

 

Cuốn sổ tay là của trai cô ?

 

【Lời của tác giả】

 

Xin , hôm qua xong hai chương thì ngủ quên mất, chương là của hôm qua, tối nay sẽ đăng tiếp như bình thường.

 

17

 

Thân Minh Hồ lật mở cuốn sổ tay, phát hiện bên trong ghi chép dày đặc những kinh nghiệm việc, những phương pháp loại trừ, sửa chữa, kiểm tra và xử lý tiếp theo đối với các sự cố máy móc trong các tình huống khác .

 

Những phần trọng tâm gạch chân bằng b-út đỏ.

 

Ngay cả đối với một ngoài ngành như Thân Minh Hồ cũng thấy những điều đó đầy đủ và chi tiết.

 

Thân Minh Hồ lật xem đến cuối, nét chữ rồng bay phượng múa đó, cô càng càng thấy quen, vẻ mặt dần trở nên nghi hoặc.

 

Nét chữ đây giống hệt nét chữ ngòi b-út của Hứa Phái Tích trong mơ thế .

 

Chẳng lẽ đồ vật của trai cô, mà là của Hứa Phái Tích?

 

Đợi đến khi Thân Dịch , Thân Minh Hồ nghi hoặc hỏi:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/cap-doi-cong-chuc-noi-dai-vien-thap-nien-70/chuong-15.html.]

“Anh, cái là của ạ?"

 

Thân Dịch:

 

."

 

“Ghi chép bên trong cũng là do ạ?"

 

“Ừ, thế?"

 

Thân Minh Hồ lắc đầu:

 

“Em hỏi vu vơ thôi."

 

Trong đầu cô âm thầm hiện một phán đoán , tâm trạng chút nặng nề.

 

Có lẽ, cô nên xem nét chữ của Hứa Phái Tích.

 

Thân Minh Hồ theo họ đến văn phòng phân xưởng, tìm cơ hội lật xem nhật ký công việc của Hứa Phái Tích.

 

Nét chữ đó cứng cáp, mạnh mẽ như xuyên thấu mặt giấy, khác với nét chữ của Thân Dịch.

 

Nói cách khác, Hứa Phái Tích trong mơ đang bắt chước nét chữ của Thân Dịch để thư gửi cho ở huyện Thanh.

 

Ở huyện Thanh, liên quan đến Thân Dịch ngoài Thân Minh Hồ còn thể là ai nữa.

 

Hèn gì cô cảm thấy nội dung và nét chữ trong thư vô cùng quen thuộc, thì những kiện hàng kèm theo những lá thư ngắn ngủi trong mơ đó là do Hứa Phái Tích gửi cho cô, nên tình cảm xen lẫn trong thư mới gượng gạo đến thế.

 

tại Hứa Phái Tích Thân Dịch thư gửi kiện hàng cho cô?

 

Tại ?

 

Anh trai cô ?

 

Thân Minh Hồ cố gắng hồi tưởng giấc mơ, phát hiện khi cô xuống nông thôn, dù là từ góc của cô góc của Quan Dung Dung, Thân Dịch đều xuất hiện nữa.

 

Tình huống khiến đầu óc Thân Minh Hồ mụ mẫm, mắt choáng váng.

 

Cô dùng móng tay bấm lòng bàn tay, cảm giác đau nhẹ khiến đầu óc cô tỉnh táo hơn một chút.

 

Thân Dịch một cái, bò lên bàn từ từ nhắm mắt , đặt hy vọng giấc mơ ở góc thứ ba.

 

Thân Dịch và Hứa Phái Tích đang một bên đ.á.n.h cờ tướng.

 

Trên bàn cờ Thân Dịch dùng quân Mã ăn mất quân Xe của đối phương, thấy phía còn động tĩnh, đầu thấy Thân Minh Hồ ngủ , khẽ lắc đầu :

 

“Ăn xong là ngủ ngay ."

 

Hứa Phái Tích cũng thuận thế sang, thấy cô để lộ một nửa khuôn mặt, đôi lông mày nhíu , hàng lông mi dài và dày khẽ run, như thể đang bất an.

 

Lúc trong mơ của Thân Minh Hồ là một mảnh đen kịt, bất kể cô gì đều ai đáp cô.

 

Trong gian tối đen đến mức giơ tay thấy rõ năm ngón tay chỉ tiếng vang của những lời cô kêu gào.

 

Lúc đầu Thân Minh Hồ vẫn còn giữ lý trí, nhưng khi tiếng vang dừng , trong gian dần vang lên giọng của những khác.

 

Đầu tiên là bố cô:

 

“Thân Minh Hồ, con ngang ngược như , thật bố thấy đau lòng quá."

 

Tiếp theo là Thân Dịch:

 

“Thân Minh Hồ, em quá thất vọng ."

 

“Thân Minh Hồ, bây giờ trở nên như thế ."

 

Giọng của Tô Viện Viện và những khác lượt vang lên.

 

“Chúng cần nữa."

 

Những lời ch.ói tai khoan não Thân Minh Hồ, cô đau khổ vùi đầu cánh tay ngăn chặn những âm thanh đó.

 

những âm thanh đó càng lúc càng dày đặc, càng lúc càng sắc nhọn, cảm xúc của Thân Minh Hồ dần dần sụp đổ.

 

Khi cảm xúc chạm đến đỉnh điểm sắp sửa bùng phát thì cô đ.á.n.h thức.

 

Thân Minh Hồ ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ Hứa Phái Tích mặt.

 

Đôi mắt hẹp và dài, con ngươi đen láy lộ vẻ lạnh lùng, cánh môi sống mũi cao mím thành một đường thẳng, trông hung dữ mất kiên nhẫn.

 

Hứa Phái Tích:

 

“Không chứ."

 

Giọng trầm thấp bình tĩnh của xoa dịu cảm xúc của Thân Minh Hồ một cách vô hình.

 

Thân Minh Hồ chút .

 

dậy ôm lấy Hứa Phái Tích, vùi mặt l.ồ.ng ng-ực .

 

chút kỳ quặc, nhưng sự tiếp xúc lúc ăn trưa lẽ là đủ, đó là giấc mơ ở góc thứ ba.

 

Cô cần thử nữa, giấc mơ ở góc thứ ba thực sự quan trọng đối với cô.

 

Hứa Phái Tích sững tại chỗ, khuôn mặt tuấn tú đầy sự lúng túng.

 

Cảm nhận cơ thể Thân Minh Hồ đang run rẩy, vùi lòng nức nở, cánh tay đang đờ đẫn của từ từ nâng lên, ngay khi sắp sửa đặt lên lưng Thân Minh Hồ.

 

Ở cửa truyền đến giọng của Thân Dịch.

 

“Hai đang cái gì thế?"

 

Giọng đầy vẻ lạnh lẽo.

 

Thân Dịch ở cửa văn phòng, nghiêng đầu, nheo mắt hai họ.

 

Tuy mặt vẫn treo nụ , nhưng thấp thoáng thể thấy tiếng nghiến răng kèn kẹt.

 

Thân Dịch lửa giận ngùn ngụt, mới ngoài vệ sinh một lát, hai ôm ?

 

Rốt cuộc là bắt đầu từ khi nào?

 

Là lúc tập xe đạp đây, là lúc lấy bánh hạt dẻ hôm đó, là còn sớm hơn nữa?

 

Chẳng lẽ, cứ luôn tơ tưởng đấy chứ?

 

Biểu cảm của Hứa Phái Tích lúc chút quẫn bách, hai tay lơ lửng giữa trung, tiến thoái lưỡng nan.

 

Thân Minh Hồ ngẩng đầu hít hít mũi, lí nhí một câu “Cảm ơn" buông , thẳng về phía Thân Dịch, nhẹ nhàng ôm lấy .

 

Thân Dịch thấy mặt cô đỏ bừng, mắt cũng sưng lên, trông như mới xong, ngọn lửa trong lòng tắt quá nửa, nhíu mày :

 

“Khóc lóc cái gì, ai bắt nạt em ."

 

Ánh mắt dò hỏi của hướng về phía Hứa Phái Tích.

 

Hứa Phái Tích hiệu hai cái, đó lắc đầu.

 

Thân Dịch rút tay vỗ vỗ lưng cô, giọng lười biếng:

 

“Nằm mơ thấy ác mộng thôi, đều là giả cả, đừng sợ."

 

Thân Minh Hồ cho bản , mà là cho Thân Dịch.

 

kẻ ngốc, Hứa Phái Tích gửi đồ cho cô chắc chắn là vì lý do của Thân Dịch, mà Thân Dịch phần lớn là xảy chuyện .

 

Nghĩ tới đây, Thân Minh Hồ .

 

Thân Dịch xoa xoa đầu cô, nhét chiếc khăn tay tay cô:

 

“Còn nữa là mặt sưng lên đấy, mau rửa mặt ."

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận