CẢ BA NAM CHÍNH ĐỀU THÍCH TÔI
Chương 7
Có lẽ họ cũng không ngờ tôi lại dính dáng đến Giang Hựu Khâm.
… Càng ngượng ngùng hơn nữa.
Đi ngang qua vòng quay ngựa gỗ, giọng cậu ta vang lên từ trên đầu tôi:
"Muốn chơi không?"
Tôi quay đầu liếc nhìn một cái, ngoài trẻ con ra thì toàn là các cặp đôi.
Tôi khô khốc từ chối: "Thôi đi."
Đúng lúc còn một chỗ trống, cậu ta bước thẳng tới, đặt tôi lên lưng một con ngựa trắng.
Tôi: "?"
Khóe miệng tôi giật giật: "Đi chui là không đúng đâu."
Ánh mắt Giang Hựu Khâm thoáng hiện ý cười: "Mua vé rồi."
Tôi: "??"
Chuông vang lên, anh ta đứng sang một bên, cười có chút lười biếng, rút điện thoại ra, giơ camera lên nhắm vào tôi.
Bên cạnh cậu ta toàn là phụ huynh, ai cũng cười tít mắt, giơ điện thoại lên chụp con mình, miệng không ngừng gọi:
"Tiểu Bảo, nhìn vào camera nào!"
Tôi vội lấy tay che mặt.
Sao lại xấu hổ thế này…
Sắp hết vòng quay, tôi lén ngẩng đầu lên, không ngờ camera của Giang Hựu Khâm vẫn đang chĩa vào tôi.
Tôi định cúi xuống che mặt tiếp, thì thấy cậu ta hơi mấp máy môi, nói không thành tiếng.
Tôi ngẩn người.
Ngay khoảnh khắc đó, bị cậu ta chụp được một tấm.
Tôi tức đến mức suýt nữa giận quá hóa câm.
Vừa bước xuống khỏi vòng quay ngựa gỗ, WeChat của tôi lập tức nổ tung.
Mở ra xem, thấy Giang Hựu Khâm đăng ảnh chụp bóng lưng tôi trên vòng quay lên trang cá nhân.
Cái group bốn người mà tôi bị kéo vào trước đó bắt đầu bùng nổ...
Ngoại trừ câu hỏi "?" của Lục Thanh Tắc ở đầu, thì Trì Dư spam tin nhắn liên tục.
Tôi day day thái dương, chuyển điện thoại sang chế độ máy bay.
Sau đó, tôi nhảy lò cò đến bên cạnh Giang Hựu Khâm: "Đi thôi."
Cậu ta nhìn xuống chân tôi: "Trật chân à?"
Tôi đảo mắt: "Không thì sao? Tôi mắc gì phải để cậu bế?"
Bầu không khí xung quanh anh ta hình như trầm xuống thấy rõ.
Tôi ngẩn người. Gì nữa đây?
"Thôi bỏ đi." cậu ta nói.
Tôi có chút do dự.
Cậu ta hình như vừa không vui, nhưng lại tự dỗ mình vui lại.
Rồi cậu ta cúi xuống, lần nữa bế tôi lên.
Tôi nghĩ ngợi một lúc, hỏi anh ta: "Vừa nãy cậu nói gì thế?"
Hai chữ đó.
"Bong bóng."
Tôi: "?"
"Vừa nãy cậu hỉ mũi thổi ra một cái bong bóng."
Tôi nghiến răng: "Tôi đâu có cảm, đừng bịa. …Mà thật ra cậu định nói ‘bảo bối’ đúng không?"
Cậu ta không nói gì.
Tôi liếc nhìn cậu ta: "Sao tai cậu đỏ thế?"
"Kỷ Mai sao cậu nói nhiều quá."
Tôi càng không im lặng, tiếp tục: "Anh nhìn hoàng hôn kìa, đẹp lắm, đỏ lắm, giống tai cậu y hệt."
Giang Hựu Khâm: "……"
Đúng lúc tôi tưởng cậu ta không định để ý đến mình nữa, cậu ta lại mở miệng:
"Ừ."
Tôi tưởng mình nghe nhầm: "Gì cơ?"
"Hoàng hôn đẹp."
"Người còn đẹp hơn." cậu ta nói.
Ngoại truyện 2:
Tôi bưng hộp bánh ngọt mẹ làm, cam chịu gõ cửa biệt thự nhà Lục Thanh Tắc.
Ngay lúc tôi tưởng không có ai, cửa mở ra, tôi đối diện với đôi mắt đào hoa ấy.
Lục Thanh Tắc mặc sơ mi trắng chỉnh tề, tay áo hơi xắn lên ở cổ tay. Hôm nay cậu ta không đeo kính, trông bớt xa cách hơn mọi khi.
Giây tiếp theo, bên trong biệt thự vọng ra giọng nói ồn ào: "Anh Thanh Tắc, đồ ăn ngoài đến rồi à?"
Xem ra trong nhà không ít người.
Tôi ngượng ngùng lùi một bước, đưa hộp bánh được đóng gói đẹp đẽ ra trước: "Mẹ tôi làm."
Cậu ta cụp mắt xuống, sau đó nghiêng người sang một bên: "Vào đi."
"Hả?" Tôi ngơ ra, xua tay: "Không cần đâu, tôi chỉ mang đồ qua thôi, đưa xong đi ngay."
Chưa kịp quay người, có người từ trong nhà đi ra, nhìn thấy tôi liền kinh ngạc:
"Kỷ Mai!"
Tôi tròn mắt nhìn lại người kia, có chút quen quen.
Hình như là bạn cấp ba? Hồi đó quan hệ cũng khá tốt thì phải.
Tôi thử gọi tên cậu ta, cậu ta lập tức đáp lại. Nhìn hộp bánh trên tay Lục Thanh Tắc, cậu ta ngạc nhiên:
"Không ngờ cậu với anh Thanh Tắc quan hệ cũng tốt ghê ha."
Tôi: "…Ờ."
"Cũng đúng, cậu chỉ không hợp với Giang Hựu Khâm thôi, chứ anh Thanh Tắc thì tốt tính lắm." Cậu ta nói tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ca-ba-nam-chinh-deu-thich-toi-kcgj/chuong-7.html.]
Tôi: "…À."
Nói rồi cậu ta đẩy tôi vào trong, cười bảo: "Bọn tôi đang bàn luận nghiên cứu tiếp theo, cậu đến đúng lúc, nghe thử đi."
Tôi im lặng một lúc rồi đáp: "Tôi không hứng thú mấy đâu."
Chủ yếu là tôi nghe không hiểu, ngồi một bên trông sẽ ngu lắm…
Phòng khách rộng lớn có không ít người, cả nam lẫn nữ. Vừa bước vào, tiếng ồn ào giảm đi thấy rõ.
Lục Thanh Tắc đứng ngay cạnh tôi, có cô gái tò mò hỏi:
"Anh Thanh Tắc, đây là bạn gái anh ạ?"
Ánh mắt Lục Thanh Tắc rơi xuống người tôi, anh ta không phủ nhận.
Tôi do dự giữa việc giải thích hay không, cuối cùng chỉ bĩu môi, day trán:
"Tôi đi thì hơn."
Ngón tay lạnh lạnh của Lục Thanh Tắc đặt lên cổ tay tôi, giọng nói trong trẻo dễ nghe:
"Tôi có thứ này muốn đưa cho cậu."
Tôi chớp mắt một cái, sau đó đi theo anh ta lên lầu.
Tiện thể cầm thứ gì đó về, dễ ăn nói với mẹ tôi hơn.
Mà tôi cũng không biết tại sao mẹ tôi lại thích Lục Thanh Tắc đến thế…
Cậu ta đẩy cửa phòng ngủ ra, tôi l.i.ế.m môi, hơi do dự:
"Không ổn lắm đâu nhỉ, tôi còn chưa từng vào phòng ngủ của con trai bao giờ."
Nói xong, tôi cũng chẳng khách sáo, theo sát bước vào.
Cả căn phòng chỉ có hai màu trắng và xám, tối giản hết mức có thể.
Đúng là giống hệt con người cậu ta, lạnh lùng vô vị.
Ở một góc kệ sách có một khung ảnh bị úp xuống. Tôi khoanh tay lại, liếc thấy mặt sau của khung ảnh có một hàng chữ viết bằng bút đen: "Giáng Sinh, Kỷ Mai."
Tôi khựng lại, tiến lên lấy khung ảnh xuống, lật ra xem mặt trước.
Lục Thanh Tắc cúi người lấy một cái hộp nhỏ trong ngăn kéo. Nhìn thấy tôi cầm lấy khung ảnh, cậu ta không nói gì.
Bức ảnh chụp lại cảnh tôi trốn trong phòng máy tính chơi game vào đêm Giáng Sinh năm lớp 10…
Ký ức hơi mơ hồ, chỉ nhớ mang máng năm đó tôi ăn diện đẹp lắm, nhưng bố mẹ tịch thu điện thoại, bạn bè rủ tôi ra ngoài chơi mà không liên lạc được, tôi cuống quá nên lẻn vào phòng máy tính của trường.
Tôi kinh ngạc: "Cậu…"
Lục Thanh Tắc đưa cái hộp nhỏ trong tay cho tôi, đôi mắt cụp xuống nhìn tôi. Biểu cảm lạnh nhạt thường ngày dường như cũng dịu đi ít nhiều.
"Gì đây?" Tôi lầm bầm nhận lấy, tiện thể cảm thán: "Này, không ngờ cậu đã thầm thích tôi từ hồi đó rồi đấy. Rốt cuộc cậu thích tôi ở điểm nào vậy?"
"Không phải." Anh ta nói, "Lúc đó tôi định đi mách lẻo."
"?"
2.
Hồi lớp 10 chưa chia lớp, tôi học chung lớp với Lục Thanh Tắc. Khi đó cậu ta là lớp trưởng, học siêu giỏi, giáo viên nào cũng thích.
Mỗi lần chạm mặt Lục Thanh Tắc, tôi đều thấy chột dạ.
Từ nhỏ tôi đã ăn h.i.ế.p ba người bọn họ, nhưng bọn họ cũng chẳng vừa, luôn tìm cách phản đòn.
Giang Hựu Khâm thì đá.nh trực diện.
Lục Thanh Tắc thì ngầm trả đũa.
Trì Dư thì đấu với tôi xem ai diễn giỏi hơn.
Thông thường, chiêu của Lục Thanh Tắc là đau nhất.
Ví dụ, tôi ép cậu ta làm bài hộ, kết quả bài cậu ta làm cho tôi đúng hết, không sai một chữ, để rồi tôi bị giáo viên gọi ra đứng ngoài hành lang cả buổi.
Hay như lần tôi cố tình gây tiếng động lúc cậu ta quản kỷ luật, thế là cậu ta mượn danh thầy cô, thước phạt ngay vào lòng bàn tay tôi.
Thật sự là vô lý hết sức!
Nhục nhã chưa từng có!
Tóm lại, tôi cứ nghĩ quan hệ giữa tôi và cậu ta là kiểu "ngứa mắt lẫn nhau".
Vậy mà…?
Tôi tò mò hỏi:
"Vậy sao hồi đó cậu không đi mách lẻo?"
Cuối cùng, tôi vẫn thành công tụ tập với bạn bè, hát hò cả đêm ở KTV.
Lục Thanh Tắc khẽ thở dài, anh ta mở chiếc hộp nhỏ ra.
Bên trong là sợi dây chuyền mà trước đó tôi đã đăng liên tục năm bài than thở trên trang cá nhân vì không mua được.
Mặt dây chuyền là một viên đá thiên nhiên cực kỳ đẹp, rất hiếm, lại không có tính phản quang.
Tôi đã nhờ rất nhiều bạn bè tìm giúp nhưng không ai mua được, đến mức phải lên mạng kêu gào than thở.
Tôi đờ người nhìn cậu ta giúp tôi đeo nó lên cổ.
"Có lẽ là vì lúc em bị phạt đứng trông tội nghiệp quá." cậu ta chậm rãi nói.
…
Tôi chỉ là bị lạnh đến đỏ cả mũi, đỏ cả tai thôi mà.
"Cũng có thể là vì lúc bị đá.nh vào lòng bàn tay, vẻ mặt nhăn nhó của em trông mắc cười lắm." cậu ta nói tiếp.
Tôi: "....."
Lục Thanh Tắc cúi đầu nhìn viên đá lấp lánh đẹp đẽ đó một lúc, sau đó lại nhìn vào tôi.
Trong đôi mắt vốn dĩ thờ ơ, lạnh nhạt với mọi thứ của cậu ta, lớp băng như đang dần tan chảy.
Giọng cậu ta bình thản: "Hoặc cũng có thể là lần tôi thi đấu thất bại, em đặt bài kiểm tra vật lý chỉ có hai mươi điểm của mình lên bàn tôi để an ủi."
Chuyện này thì tôi nhớ thật.
Cậu ta luôn học giỏi, là niềm hy vọng của các thầy cô, nhưng có một lần thi vật lý bị trượt mất giải Nhất.
Tâm trạng u ám cả ngày.
Tôi thấy cậu ta thật làm quá, liền ném bài kiểm tra vật lý thảm hại của mình lên bàn cậu ta:
"Rớt giải Nhất thì có gì ghê gớm, cậu xem tôi này, điểm vật lý còn chưa bằng cỡ giày! Cả đời này tôi cũng chẳng mơ được giải Nhì đâu!"
Cậu ta im lặng nhìn chằm chằm vào bài kiểm tra của tôi hồi lâu, chẳng nói gì, nhưng tôi vẫn cảm nhận được sự khinh bỉ lẫn chế giễu tràn ngập trong ánh mắt cậu ta.
Tôi giận dữ giật lại bài kiểm tra, cảm thấy mình đúng là ngốc, chẳng những không an ủi được ai mà còn bị cậu ta khinh thường thêm một lần nữa.
Bây giờ nhớ lại, thấy bản thân hồi đó thật trẻ con.
Tôi gãi đầu: "Thật ra cũng không hẳn là an ủi cậu đâu."