CẢ BA NAM CHÍNH ĐỀU THÍCH TÔI

Chương 6

Trong đầu tôi vang lên tiếng hét chói tai: "Hệ thống! Hệ thống!"

 

Hệ thống nhanh chóng xuất hiện: "Chơi hớ rồi à? Ngành nào cũng có chuyên môn riêng, chúc may mắn nhé."

 

Tôi giận sôi.

 

Không đúng.

 

"Không phải ngươi bảo ta làm nữ chính sao? Giờ bọn họ đều thích ta rồi, ta không phải đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của ngươi à?"

 

Hệ thống im lặng một lúc.

 

Hồi lâu sau, nó đáp: "Ta cũng không ngờ. Có lẽ là do ngươi bắt nạt người ta cũng quá đỉnh cao quá."

 

"Phải không phải không? Vậy thì mau kéo ta ra khỏi cái mớ hỗn độn c.h.ế.t tiệt này đi!" Tôi tự cảm thán trước trí tuệ của chính mình.

 

"Không, ta đi đây."

 

Tôi đầy dấu chấm hỏi: "Đi cái gì?"

 

"Trước đây chẳng phải chính ngươi bảo ta biến đi à?"

 

Tôi: "…"

 

Đây là gì vậy?

 

Tự làm tự chịu?

 

Tôi yếu ớt cầu xin: "Đừng đi đã…"

 

Hệ thống: "?"

 

"Tại sao trước đây bọn họ cứ quấn lấy nữ chính mãi, còn bây giờ lại như này với ta? Đây là cái buff gì thế?" Tôi nói ra thắc mắc vẫn canh cánh trong lòng.

 

"À, chắc bọn họ chỉ muốn chọc tức ngươi, trả đũa một chút thôi. Dù sao trước đây ngươi cũng bắt nạt người ta ghê lắm."

 

Tôi: "…"

 

Tôi bừng tỉnh: "Thì ra là bọn họ luôn thích ta! Ta thật là có sức hút!"

 

Hệ thống: "… Lúc đó, có lẽ bọn họ chỉ muốn trả đũa ngươi thôi."

 

Vậy là thích tôi từ khi nào? Tôi không biết, mà hệ thống cũng nói không rõ.

 

Lúc này, Trì Dư còn đang cầm điện thoại chiến đấu kịch liệt với ai đó: "Tôi với Kỷ Mai đang tận hưởng thế giới hai người, biết điều thì đừng đến quấy rầy."

 

Tôi chống cằm nhìn trăng. Trăng tròn quá, sáng quá.

 

… Chỉ là ồn ào quá.

 

Mãi đến khi mẹ tôi gọi xuống ăn cơm: "Mai Mai, Tiểu Dư, xuống ăn cơm nào!"

 

Tôi lao xuống nhà như bay. Chạy được nửa đường, tôi quay lại cười với Trì Dư: "Thích tôi thì cứ cạnh tranh công bằng đi."

 

Trì Dư gật đầu, ngay trước mặt tôi mở kho sách điện tử của hắn ra: "Tôi đã học hết rồi."

 

Tôi im lặng nhìn chằm chằm giá sách của hắn:

 

{ Bá đạo tổng tài cưỡng chế yêu}

 

{108 kiểu cưỡng chế yêu}

 

{Luận về cưỡng chế yêu}

 

"Cậu đang uy h.i.ế.p tôi đấy à?" Tôi siết chặt nắm đấm.

 

Trì Dư ngoan ngoãn cười: "Không có mà."

 

Xuống đến nơi, mẹ đưa tôi một hộp quà màu xanh được gói tinh xảo.

 

Tôi sửng sốt: "Cái gì đây ạ, mẹ?"

 

"Quà của Tắc Tắc tặng con đấy."

 

Tay tôi run lên.

 

Mẹ cau mày: "Cầm lấy đi con, cái này là Tắc Tắc cẩn thận chọn cho con đấy."

 

Tôi quay đầu nhìn sang Lục Thanh Tắc, kẻ đang ngồi một bên, trông còn nho nhã đạo mạo hơn cả đám nho nhã đạo mạo. Anh ta khẽ cong khóe môi, như cười mà không phải cười.

 

Tôi nghiến răng đến mức sắp nuốt luôn cả hàm vào bụng, nhưng vẫn đưa tay nhận hộp quà.

 

Giang Hựu Khâm chống cằm, cứ thế nhìn chằm chằm vào tôi. Rõ ràng vẫn chưa quên chuyện tôi lừa anh ta…

 

Tôi bệt xuống ghế sô-pha, vừa muốn ngửa mặt lên trời than thở, lại vừa muốn đ.ấ.m cho mấy người này mỗi người một phát.

 

Trì Dư thì đang giúp bố tôi bưng đồ ăn.

 

Lục Thanh Tắc ngồi trò chuyện với mẹ tôi, khiến bà cười vui vẻ không ngớt.

 

Giang Hựu Khâm thỉnh thoảng chen vào vài câu, nhưng phần lớn thời gian vẫn là điên cuồng nhắn tin cho tôi, rõ ràng đang ở chung một mái nhà mà cứ như cách nhau cả bức tường trời Nam biển Bắc.

 

Tôi ôm trán.

 

Thật là điên mà, thế quái nào tôi lại thấy khung cảnh này có chút ấm áp nhỉ?

 

Tôi nhớ đến ánh trăng vừa nãy, sáng dịu dàng, êm ả, y hệt cái bầu không khí này.

 

Tôi thở dài trong lòng, ngừng một chút, rồi bất giác mỉm cười.

 

Dù sao thì, ngày tháng còn dài.

 

Ngày tháng còn dài, xem ai chơi thắng ai.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ca-ba-nam-chinh-deu-thich-toi-kcgj/chuong-6.html.]

Ngoại truyện 1:

Tôi hẹn bạn đi chơi công viên giải trí, kết quả bị cho leo cây.

 

Tức quá, tôi tự làm mình trật chân luôn.

 

Trong công viên toàn mấy cặp đôi sánh bước bên nhau, tôi tức đến mức ch.ửi bạn trong lòng ba trăm lần.

 

Vừa hay Giang Hựu Khâm nhắn tin WeChat: "Sao không đến?"

 

Gần đây, nhà họ Giang thắng một dự án đấu thầu, tối nay mở tiệc chiêu đãi thương giới.

 

Ngày thường, chỉ cần trong cùng một không gian có mặt hai trong ba người Giang Hựu Khâm, Lục Thanh Tắc và Trì Dư, bầu không khí sẽ toàn mùi thuốc súng.

 

Tối nay chắc chắn cả ba đều có mặt, cảnh tượng đó… tôi không dám tưởng tượng luôn.

 

Thế là tôi chọn cách thoát thân trước trận… à không, chạy là thượng sách.

 

Nhưng mà bây giờ…

 

Tôi ngồi gõ bàn phím một lúc lâu, viết rồi lại xóa. Tôi nên nói thế nào đây?

 

Nói tôi bị cho leo cây? Nghe đã thấy mất mặt.

 

Nói tôi không chỉ bị cho leo cây mà còn trật chân, một mình ngồi trên ghế dài trong công viên giải trí nhìn người ta vui vẻ chơi đùa?

 

Càng mất mặt hơn.

 

Tôi quên mất WeChat có hiển thị "Đối phương đang nhập tin nhắn", thế là bên kia nhắn ngay: "Lầm bầm cái gì thế?"

 

Tôi: "…"

 

Mặt không cảm xúc, tôi gửi luôn định vị của mình qua.

 

Bên kia im lặng vài giây, rồi gửi lại một đoạn tin nhắn thoại.

 

Xung quanh khá ồn ào, nhưng giọng cậu ta vẫn rõ ràng, mang theo chút lười biếng:

 

"Xin lỗi nhé, quên mất công chúa xuất hiện thì phải có người nghênh đón. Chờ đi."

 

Hừ, đúng như dự đoán, cậu ta đang chế giễu tôi.

 

Nhưng mà, giọng cậu ta khá trầm, còn rất dễ nghe nữa.

 

Tôi bật lại đoạn ghi âm, nghe thêm lần nữa.

 

Khoan đã. Cậu ta rốt cuộc là đang châm chọc tôi, hay đang trêu ghẹo tôi vậy?

 

Điện thoại tôi sắp hết pin, chẳng còn gì làm, tôi đành ngồi đếm số người trong công viên.

 

Chỗ tôi ngồi rất gần cổng vào, chẳng mấy chốc, có một người bước vào.

 

Dáng người đó, khí chất đó, không cần nhìn kỹ cũng biết là Giang Hựu Khâm.

 

Cậu ta bước dài, đi thẳng đến trước mặt tôi.

 

Tôi vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, lặng lẽ đối diện với cậu ta.

 

Giang Hựu Khâm nhướng mày: "Bị cho leo cây à?"

 

Sao đoán trúng thế?

 

Tôi im lặng.

 

Cậu ta nhìn tôi bằng ánh mắt "quả nhiên không ngoài dự đoán".

 

Tôi vẫn ngồi yên bất động.

 

Cậu ta nhìn tôi một lúc lâu, giọng lười biếng, kéo dài âm cuối:

 

"Xe không vào được. Cần tôi bế cậu lên xe không?"

 

Cậu ta rõ ràng đang châm chọc tôi.

 

Tôi cười lạnh, dứt khoát buông xuôi, dang rộng hai tay về phía cậu ta.

 

Lần này đến lượt cậu ta đơ người.

 

Giang Hựu Khâm có c.h.ế.t cũng không ngờ tôi lại nhận lời khiêu khích của cậu ta. Nhưng mà… nếu không phải tôi trật chân, chắc tôi cũng không làm vậy đâu.

 

Tôi cười cười: "Không phải định bế tôi sao? Sao rồi, chẳng lẽ không bế nổi?"

 

Cậu ta mím môi, sau đó bước lên, cúi người xuống, một cánh tay vòng qua eo tôi, tay còn lại luồn xuống dưới đầu gối tôi, nhẹ nhàng bế bổng tôi lên.

 

Tôi theo bản năng ôm lấy cổ cậu ta.

 

Anh ta vẫn không nói gì.

 

Tôi hơi khó hiểu, sao trông không giống phong cách của cậu ta chút nào?

 

… Lỗ tai anh ta đỏ lên rồi.

 

Tôi sững sờ.

 

Giang Hựu Khâm mà cũng đỏ tai sao?

 

Anh ta đang xấu hổ à?

 

Bầu không khí bỗng trở nên kỳ lạ. Sự ồn ào, náo nhiệt của công viên giải trí hoàn toàn không hòa hợp với sự im lặng giữa tôi và cậu ta.

 

Cổng vào chỉ có thể đi vào, còn lối ra ở phía bên kia công viên.

 

Cậu ta bế tôi đi về phía lối ra, trên đường đi, chúng tôi nhận được không ít ánh mắt nhìn chằm chằm. Cảm giác có chút… ngượng ngùng.

 

Thậm chí còn chạm mặt mấy người bạn cùng lớp, họ nhìn tôi với vẻ mặt kinh ngạc tột độ, miệng há to đến mức sắp rơi cằm xuống đất.

Bạn cần đăng nhập để bình luận