CẢ BA NAM CHÍNH ĐỀU THÍCH TÔI
Chương 5
Tôi giận đến phát điên: "Đừng có giả vờ trước mặt bố mẹ tôi nữa!"
Trì Dư nheo mắt: "Cậu đang cầu xin tôi đấy à?"
"Tôi đang cảnh cáo cậu!"
Hắn cười: "Ừm. Nhưng tôi không đồng ý, giờ sao đây?"
Tôi siết chặt nắm tay.
Hắn đưa ngón út khẽ vén lọn tóc bên tai tôi: "Về nước mà chẳng nói tiếng nào."
Tôi hừ lạnh trong lòng, có nói hay không thì chẳng phải hôm nay tôi cũng gặp đủ bọn họ rồi sao.
"Kỷ Mai."
"Chuyện gì?" Tôi vô thức đáp lại.
Trì Dư hơi cúi xuống, trong đôi mắt đen thấp thoáng ý cười: "Cậu hôn tôi một cái, tôi sẽ rời đi."
Tôi sững người.
Há miệng, khó tin hỏi lại: "Cậu thật sự bị tôi bắt nạt đến mức yêu tôi rồi à?"
Trì Dư: "…"
"Thế cậu có nhớ tôi không?" Hắn lại hỏi.
Tôi thành thật lắc đầu.
Hắn: "…" "Vậy tại sao cậu lại nhớ Giang Hữu Khâm?"
Tôi đột nhiên nhận ra hành động trước khi đi của Giang Hữu Khâm có ý gì.
Tôi tiếp tục thành thật trả lời: "Thật ra tôi lừa cậu ta thôi."
"Hả?"
"Dù sao cậu ta cũng là khách hàng, cậu biết đấy."
Trì Dư lập tức rạng rỡ thấy rõ.
Ba giây sau.
Điện thoại tôi bị oanh tạc bởi hàng loạt tin nhắn.
Trì Dư bỗng bật cười thành tiếng.
Tôi nghi hoặc liếc hắn một cái, rồi mở điện thoại.
Là một số lạ liên tục nhắn tin cho tôi:
[Lừa tôi?]
[Giỏi đấy.]
[Chỉ cần là khách hàng thôi à?]
[… Lừa tôi còn chưa đủ, lại còn nói ra nữa.]
[…]
Tôi nuốt nước bọt, nghiến răng nghiến lợi nhả từng chữ: "Trì, Dư!"
Trì Dư vô tội nhìn tôi: "Sao thế?"
Tôi nghiến chặt hàm răng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ca-ba-nam-chinh-deu-thich-toi-kcgj/chuong-5.html.]
Hắn lại cúi xuống, khẽ ngửi, rồi sắc mặt chợt lạnh đi: "Cậu gặp Lục Thanh Tắc rồi?"
Tôi cau mày: "Hả?"
Rồi tôi phản ứng kịp là mùi trầm hương trong xe Lục Thanh Tắc sao?
Trì Dư bỗng bóp cằm tôi, khóe mắt hắn hơi đỏ lên: "Gặp Giang Hữu Khâm rồi, lại gặp cả Lục Thanh Tắc… Rõ ràng trước đây người ở bên cậu lâu nhất là tôi."
Tôi rốt cuộc cũng hiểu ra: "Cậu thích tôi?"
Trì Dư sững sờ, môi mấp máy, nhưng nín thinh hồi lâu vẫn không nói được một chữ.
Tôi trợn mắt, xoay người định mở cửa rời đi.
Cổ tay tôi bị kéo lại, giọng Trì Dư trầm xuống: "… Thích."
Tôi tặc lưỡi: "Tôi nhớ là cậu từng nói, người như tôi, chẳng ai thèm?"
"…"
Đột nhiên, Trì Dư ôm chầm lấy tôi, cằm hắn gác lên vai tôi. "Tôi thèm."
Tôi mặt không cảm xúc muốn đẩy hắn ra, nhưng không đẩy nổi.
"Đừng để ý đến bọn họ, được không?" Giọng hắn yếu ớt.
"Đồ trà xanh c.h.ế.t tiệt." Tôi lạnh nhạt đáp.
Tôi chính là tổ sư gia của loại người như cậu, cậu nghĩ học được vài chiêu từ tôi là có thể ra nghề à? Tôi còn nhìn không ra tâm đen của cậu sao?
Thấy tôi không phản ứng, Trì Dư lập tức thu tay về, thuận nước đẩy thuyền: "Buồn quá, cậu vẫn không muốn gặp tôi, vậy tôi xuống chào bác trai bác gái rồi đi nhé…"
Tôi tức giận túm lấy hắn: "Trì! Dư!"
Khi tôi còn đang xoay chuyển đủ loại đối sách để đối phó với Trì Dư, bỗng nghe thấy tiếng mẹ tôi gọi từ dưới nhà:
"Mai Mai à! A Khâm và Tắc Tắc cũng đến tìm con chơi này!"
Tôi: "?"
Trì Dư cười lạnh: "Không được xuống."
Tôi chán đời: "Tôi cũng chẳng muốn xuống."
Tôi thở dài, bò ra ban công hóng trăng.
Quả nhiên làm nữ phụ độc ác thì vẫn sẽ gặp báo ứng.
Không phải nữ chính nên đến cứu các nam chính sao? Tại sao nam chính đều thích tôi rồi, còn nữ chính thì mất hút? Kịch bản loạn hết rồi!
Lại có một số lạ gửi tin nhắn đến.
Là Lục Thanh Tắc. Không cần nghĩ cũng biết là mẹ tôi cho số.
Nội dung tin nhắn của hắn cực kỳ ngắn gọn, chỉ có một bức ảnh chụp màn hình và một câu.
[Mang quà cho cậu.]
Còn có quà?
Tôi mở ảnh ra, cứng đờ người, tim đập mạnh.
Là một chiếc thắt lưng!
Trời ơi, thế quái nào lại là một cái thắt lưng!
Giống y đúc đến chín phần cái mà năm đó tôi dùng để uy h.i.ế.p Lục Thanh Tắc viết văn hộ mình!