Bóng Đen Của Triệu Xuân Hoa
07.
Cảnh sát cho rằng tôi còn tỉnh táo nên đã phát hiện ra, bày tỏ sự tán thưởng với hành động báo cảnh sát kịp thời của tôi.
Trang Đức Huy vẫn còn cãi: “Bọn họ đều tự nguyện đồng ý.”
“Cậu bỏ thuốc vào đồ uống, chuyện này không chối cãi được.”
“Không phải tôi bỏ thuốc, chính Thẩm Bạch Cẩn là người đã bỏ vào, cậu ta hoàn toàn không sao cả, tôi nhớ ra rồi.”
Buồn cười thật.
14.
Lúc đó cậu ta chỉ bận tâm đến những người khác, nhưng bên cạnh tôi quả thật có một chai nước.
Vì để vu oan cho tôi, nước cậu ta mua là loại tôi thường uống, mỗi khi đi chơi tôi đều mang theo.
“Thuốc đó là do cậu ta mua, đó cũng là loại nước mà cậu ta thích nhất, chính cậu ta bảo tôi mang đến chia cho mọi người, tôi còn giữ bản ghi âm đây.”
Hóa ra Trang Đức Huy còn để lại một nước cờ, đáng tiếc đó không được tính là bằng chứng trực tiếp.
Tuy nhiên ghi chép mua chất cấm của cậu ta bị lộ ra ngoài, cuối cùng mọi chuyện đèu sáng tỏ.
Cậu ta cho rằng bản thân đã xóa đi, nhưng việc khôi phục lại dữ liệu chẳng có gì khó khăn.
Hơn nữa kết quả xét nghiệm cho thấy trong người tôi cũng có thành phần chất cấm, cậu ta hết đường chối.
Cũng không có bạn học nào nghi ngờ tôi, trái lại ai nấy đều rất biết ơn tôi.
“Hu hu hu, nếu không có Thẩm Bạch Cẩn chắc có lẽ tôi sẽ không sống nổi mất, nếu thật sự bị tên kia cưỡng hiếp…”
“Đồ biến thái, chúng ta đều đăng lên mạng, yêu cầu trường học đuổi cậu ta đi!”
Nhưng người bị hại nặng nhất là Triệu Xuân Hoa, thế nhưng cô ta lại chẳng khóc lóc than vãn gì, cũng chẳng tỏ ra yếu đuối, kiên quyết cho rằng đây đều là lỗi của Trang Đức Huy.
Cô ta người bị hại nhiều nhất, thế là bắt đầu đăng bài lên các diễn đàn, cũng tố cáo với nhà trường.
Trang Đức Huy không chỉ bị đuổi học, mà còn phải ngồi tù.
Sự kiện lần này khiến các trường cao đẳng xung quanh đều triển khai tuyên truyền, kêu gọi mọi người cảnh giác người bên cạnh, bảo vệ an toàn cho bản thân.
Triệu Xuân Hoa càng bám lấy tôi.
Cô ta khẩn thiết muốn có được câu trả lời của tôi.
“Thẩm Bạch Cẩn, anh sẽ không để ý đúng không, em là người bị hại, em vô tội, người có lỗi là Trang Đức Huy.”
“Chẳng lẽ anh không yêu em sao, anh là người hiểu em nhất mà, anh sẽ không trách em đúng không?”
Mụ điên này.
Tôi sợ rằng, chỉ cần tôi vừa từ chối cô ta một cái, cô ta sẽ quay ngược lại cắn c.h.ế.t tôi mất.
Thầy chủ nhiệm chính là ví dụ rõ ràng.
Đầu óc tôi chợt lóe, lập tức nghĩ ra đối sách.
Quả nhiên, khát vọng sống sẽ phóng đại tiềm năng của con người.
15