Bóng Đen Của Triệu Xuân Hoa

01.

Cô ta, một nữ chính thời đại mới có xuất thân nghèo khó, vừa xuất hiện đã muốn khai hoả, b.ắ.n ra phát s.ú.n.g đầu tiên chống lại “tư tưởng trọng nam khinh nữ”. 

 

Vào ngày đầu tiên chuyển đến lớp, cô ta ăn mặc hở hang, lộ n.g.ự.c hở vai.

 

Tôi, với tư cách lớp trưởng, có ý tốt nhắc nhở cô ta một câu, thế mà lại bị cô ta trách mắng.

 

“Chính vì những kẻ trọng nam khinh nữ đáng ghê tởm như cậu, thế nên những người phụ nữ như chúng tôi mới mất đi quyền tự do ăn mặc đấy.”

 

Sau buổi học hôm đó, cô ta bị bọn lưu manh sàm sỡ, tôi đã nhanh chóng đứng ra ngăn cản.

 

Vậy mà cô ta lại đăng chuyện này lên mạng, khóc lóc tố cáo, chỉ trích tôi.

 

“Nếu anh không cố tình nhìn chằm chằm vào chỗ đó của tôi, vậy thì làm sao thấy được cảnh tượng đó?

 

“Quả nhiên đàn ông các anh đều là động vật chỉ suy nghĩ bằng nửa thân dưới mà thôi.”

 

Dưới sự bịa đặt của cô ta, tôi bị bôi nhọ thành kẻ biến thái trọng nam khinh nữ.

 

Cuối cùng, dưới áp lực của dư luận, tôi rơi vào trầm cảm rồi qua đời.

 

Lúc tỉnh lại lần nữa, tôi đã trở lại ngày đầu tiên cô ta chuyển đến trường.

 

01.

 

Hôm nay là thứ hai, ngày họp thường niên hàng tuần của lớp.

 

Cũng là ngày đầu tiên Triệu Xuân Hoa, một học sinh có hoàn cảnh khó khăn, chuyển đến trường.

 

Vừa lên bục, cô ta liền cởi chiếc áo khoác rộng thùng thình, để lộ chiếc áo lót hở hang bên trong.

 

Tất cả mọi người đều kinh ngạc, các nữ sinh cảm thấy bất ngờ, phát hoảng, còn các nam sinh thì phấn khích.

 

Triệu Xuân Hoa tự tin ngẩng cao đầu ưỡn ngực. Vốn dĩ, cơ thể cô ta đã phát triển quá mức, cộng thêm mấy động tác xoay người, bộ n.g.ự.c không ngừng lắc lư.

 

Điều này khiến không ít nam sinh đỏ mặt tía tai, còn các nữ sinh thì xấu hổ hét lên.

 

Lớp phó học tập lập tức cởi áo khoác, định khoác lên cho cô ta.

 

Nhưng lại bị cô ta từ chối.

 

Triệu Xuân Hoa chỉ nhếch mép châm biếm: “Phụ nữ là sinh vật đẹp đẽ nhất trên đời, chúng ta vốn dĩ nên được tự do, chính lũ đàn ông đáng ghét kia đã khiến chúng ta sợ hãi, rụt rè.”

 

“Người đẹp, cậu không cần sợ hãi, hãy cùng tôi phản kháng lại, chống lại tư tưởng trọng nam khinh nữ. Chỉ khi phụ nữ chúng ta đoàn kết lại, mới có thể đạt được tự do thực sự!”

 

Lớp phó học tập sợ hãi, vội vàng trở về chỗ ngồi, không dám xen vào chuyện người khác.

 

Kiếp trước, tôi đã đứng ra chỉ trích cô ta, hy vọng cô ta có thể quý trọng cơ thể mình, coi trọng sự an toàn của bản thân.

 

Nhưng Triệu Xuân Hoa lại mắng nhiếc tôi một trận.

 

“Thẩm Bạch Cẩn, cậu tưởng tôi không biết cậu mê mẩn n.g.ự.c tôi đến mức nào à, có phải rất muốn sờ không, thế nên mới cố ý kiếm cớ làm quen với tôi!”

Bạn cần đăng nhập để bình luận