Bóng Đen Của Triệu Xuân Hoa
02.
Đương nhiên cũng có một vài nữ sinh cảm phục sự dũng cảm của cô ta, trêu chọc vài câu, thậm chí còn chủ động chạm vào cơ thể cô ta.
Triệu Xuân Hoa đều hào phóng đồng ý.
Buổi họp diễn ra được một nửa, trong phòng học liền vang lên tiếng thở dốc của cô ta.
03.
Một vài nam sinh không nhịn được tức giận lớn tiếng mắng.
“Triệu Xuân Hoa, có phải cậu uống nhầm thuốc rồi không, lên cơn hả?”
“Đúng đó, đây lại còn đang trong buổi họp của lớp, không phải hiện trường đóng phim cấp ba của cậu, cậu có thôi đi chưa?”
“Đúng là con mẹ nó có bệnh, có thể cút ra ngoài mà động dục không!”
Mấy bạn học có tích cách nóng nảy, trực tiếp đập bàn.
Triệu Xuân Hoa lại đứng lên cãi lại: “Nếu không phải các cậu chăm chú lắng nghe tiếng kêu của tôi như vậy, sao có thể nghe thấy?
“Để tôi nói thế này cho vuông nhé, mấy người đã không chịu nổi từ lâu rồi đúng không, có phải rất muốn chạm vào tôi không? Tôi nói cho các người biết, giữa ban ngày ban mặt, các người làm vậy là phạm pháp!”
Sự mặt dày vô liêm sỉ của cô ta, khiến các nữ sinh khác đều cảm thấy mất mặt hết chỗ nói, cũng không dám nói chuyện với cô ta.
Tôi ho nhẹ hai tiếng.
Phải biết rằng chỉ cần tan học thì Triệu Xuân Hoa mới thoải mái hơn.
“Mọi người đừng ồn ào.”
“Thời buổi hiện nay đúng là ủng hộ việc tự do ăn mặc, chúng ta không thể hạn chế người khác muốn làm gì, hơn nữa chẳng phải bạn họ Triệu đã mặc thêm áo vào rồi sao?”
“Buổi họp hôm nay đến đây là kết thúc, mọi người mau về phòng nghỉ ngơi đi.”
Kiếp trước tôi đã cố ý quan sát Triệu Xuân Hoa, phát hiện chỉ cần người khác dùng phép khích tướng, cô ta liền lập tức mắc bẫy, làm ra những hành vi cực đoan.
Lần này cũng không ngoại lệ.
Vừa nghe thấy chữ tan họp, tất cả mọi người đềy đứng dậy chuẩn bị rời khỏi phòng học.
Chỉ có Triệu Xuân Hoa nghe lọt tai mấy chữ “đã mặc thêm áo”, lập tức cởi áo khoác, bước lên phía trước rồi rời khỏi lớp.
“Tôi muốn nói cho mấy người đàn ông xấu xa biết, chỉ có những kẻ trọng nam khinh nữ ghê tởm như các người, người chính trực thiện lương đều là thoải mái hào phóng thưởng thức!”
Cô ta hừ lạnh một tiếng, dẫn đầu rời khỏi phòng học.
Nhìn từ bóng lưng cô ta, dưới vòng eo thon thả là cặp m.ô.n.g tròn trịa đang lắc lư, không những thế còn có thể mơ hồ nhìn thấy bộ n.g.ự.c đang động đậy ở phía trước.
Ăn mặc táo bạo như vậy, đăng lên mạng chắc chắn sẽ bị khóa tài khoản.
Cô ta cứ như vậy đi ra ngoài, thật sự không đoán được sẽ gặp phải bao nhiêu kẻ háo sắc.
Khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười nhẹ nhàng, cùng bạn trở về phòng ký túc.