hứa sẽ bỏ một phần tiền để sửa đường cho làng.
Khoảng thời gian , trong làng coi như Bồ Tát sống mà nâng niu.
Họ mấy chị em của kể chuyện Phương Vân Tường mong c.h.ế.t, ai nấy đều tức giận vô cùng.
Không chỉ một từng , đợi đến lúc gặp Phương Vân Tường, nhất định cho mấy cái bạt tai.
Giờ thì cơ hội chẳng tới ?
9
Vừa đến cái tên Phương Vân Tường, phía trưởng thôn lập tức cúp máy.
Phương Vân Tường kinh ngạc đến sững , ngay cả Annie đang trốn ngoài cũng nhịn mà bước chất vấn .
“Mẹ, nhầm , đường trong làng thì liên quan gì đến ? Dựa mà bỏ tiền ?”
Phương Vân Tường lập tức đổi bộ mặt hiếu thảo lúc nãy, hất đổ luôn đĩa bánh chẻo.
“Đó là tiền của ! Mẹ mà dám đem tiền của cho khác! đồng ý!”
chẳng hề sốt ruột.
Chỉ mỉm hỏi : “Là tiền của con, con rút ?”
Hắn tức đến méo cả mặt, đột nhiên lao tới bóp cổ .
“ mặc kệ, đó là tiền của ! Chỉ thể là tiền của ! Mẹ đưa cho thì bóp c.h.ế.t ! xem ai dám tranh với !”
Cảm giác ngạt thở dữ dội ập đến, còn sức phản kháng.
Trong khoảnh khắc , mắt hiện lên bao cảnh tượng nuôi nấng trưởng thành.
Đứa bé ngày nhỏ từng vỗ n.g.ự.c lớn lên sẽ bảo vệ , mà bây giờ dốc bộ sức lực để cướp mạng sống của .
Ngay khi cảm thấy cơ thể ngày càng nhẹ bẫng , một chiếc ghế bất ngờ bay tới, đập ngã Phương Vân Tường.
Có lao tới bên cạnh , đỡ dậy.
Ngay giây tiếp theo, vô âm thanh hỗn loạn tràn tai .
Tiếng dân làng phẫn nộ mắng c.h.ử.i, tiếng Annie thét lên hoảng hốt, tiếng cháu nội òa vang trời, tất cả cùng ập tới bên tai .
Trưởng thôn cầm xẻng sắt vỗ vỗ lên mặt Phương Vân Tường, giận dữ mắng xối xả: “Cái thằng ch.ó má còn bằng súc sinh, đây là ruột của mày đấy! Bà sinh mày, nuôi mày, dốc sức bồi dưỡng mày thành tài, mà mày dám tay với chính ruột của !”
Sắc mặt Phương Vân Tường đen sì, im lặng một lúc vẫn lạnh giọng đáp: “Là do bà quá đáng, chọc nổi giận, chỉ dạy cho bà một bài học thôi, chứ thật sự lấy mạng!”
“Phi! Nếu bọn tao kịp thời chạy tới, mày bây giờ tắt thở ! Cái đồ ngụy quân t.ử đạo mạo, hôm nay tao cha mày đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”
Vô gậy gộc liên tiếp giáng xuống Phương Vân Tường.
Hắn đau đến gào la t.h.ả.m thiết.
Không ngừng gọi tên .
khác dìu dậy, giơ tay chỉ cửa: “Dẫn theo vợ con của mày, cút cho tao, vĩnh viễn đừng để tao thấy mày nữa!”
Trưởng thôn cùng mấy khác lập tức lôi tận cổng ném ngoài.
Annie cũng mấy phụ nữ kéo xềnh xệch ngoài.
Chỉ đứa trẻ là ai dám động .
Nó ré lên, túm lấy một nắm tuyết ném về phía .
“Bà nội , con ghét bà nội!”
Phương Vân Tường nhân lúc chú ý, vội vàng chạy tới quỳ sụp mặt .
“Mẹ, con thật sự sai , nãy là do con hồ đồ, đừng chấp con, nể mặt đứa nhỏ, đừng đuổi bọn con !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bi-con-trai-va-con-dau-coi-nhu-osin-mien-phi-lai-con-uoc-toi-bien-mat-de-huong-tien-thua-ke/7.html.]
Vừa , kéo giật Annie bắt cô quỳ xuống mặt .
Annie vốn luôn tự cao tự đại, thể chịu quỳ.
ngay giây , Phương Vân Tường liền đá mạnh chân cô , ép đầu gối cô khuỵu xuống, quát lớn: “Đều là do cô gây họa! Nếu cô cứ suốt ngày bới móc , cứ nhất quyết đòi cái ranh giới quỷ quái , thì đến mức rơi tình cảnh hôm nay!”
“Cô còn cô sẽ giúp chúng , kết quả thì ? Vừa công ty chúng xảy chuyện, bà lập tức tắt máy bỏ trốn, đến một cuộc điện thoại cũng thèm ! Tất cả đều do cô hại!”
Dường như lúc mới xâu chuỗi bộ nguyên nhân , càng mắng càng tức, sức chân cũng càng lúc càng nặng hơn.
Annie chịu nổi nữa, ôm lấy chân van xin tha thứ.
Hắn đạp cô ngã dúi dụi đến mặt .
“Mau xin !”
Annie c.ắ.n c.h.ặ.t môi , nước mắt chảy dài: “Xin .”
Có thể với ba chữ đó, là giới hạn cuối cùng của cô .
căn bản cần lời xin .
“Tổn thương gây , chỉ bằng một câu xin nhẹ tênh là thể cứu vãn . quên nổi vẻ khinh miệt của các khi dùng tiếng Anh chế giễu , cũng quên nổi cái thái độ đương nhiên khi các dùng tiền của để mua quà cho vợ.”
Phương Vân Tường há miệng định cãi .
Liền trưởng thôn dùng xẻng sắt gõ thẳng miệng, chặn họng luôn.
“Im mồm , mày tha thứ cho chúng mày , còn cái gì nữa! Mau cút!”
Hơn trăm trong làng như lùa gà lùa vịt, đuổi cả ba họ tận ngoài đầu làng.
bước bếp, thấy trong thùng rác là bao bì bánh chẻo đông lạnh, trong lòng càng thấy quyết định của đúng đắn.
10
Sau khi con đường trong làng sửa xong, đó còn khắc tên .
Nhà ở gần đầu đường, nên mở luôn một quầy tạp hóa nhỏ.
Mọi ai cũng thích ghé nhà trò chuyện.
Mỗi ngày của đều trôi qua đầy đặn, thư thái, hề lấy một chút khó chịu nào.
Phương Vân Tường thỉnh thoảng vẫn gọi điện cho .
“Hừ.” Hắn cho rằng cũng sẽ ngày nguôi giận.
Cho nên mới cách dăm bữa nửa tháng gọi đến.
Lần gọi gần đây nhất, ly hôn.
Con thuộc về Annie nuôi.
Theo luật pháp bên đó, mỗi tháng đều chu cấp đầy đủ cho hai con.
giờ đây, ngay cả tiền đó cũng kham nổi.
Hắn đời chỉ còn .
sửa cho đúng: “Không, từ lâu mất , vĩnh viễn sẽ tha thứ cho , vĩnh viễn .”
Đầu bên lập tức chìm một im lặng c.h.ế.t ch.óc.
chút do dự cúp máy.
Vừa ngân nga hát tìm mấy chị em thiết của để đ.á.n.h bài.
HẾT.