Mấy bà chị em thiết của cuống quýt liên lạc với Phương Vân Tường.
Cố tình lừa rằng mắc bệnh nặng, bảo mau ch.óng trở về.
trong giọng của , bao nhiêu phần sốt ruột.
Hắn nhấn mạnh hai chữ đó lặp : “Bệnh nặng? Nặng đến mức nào?”
Người chị em thiết của vội vàng nhấn mạnh: “Ôi giời, dù thì cũng là , Quế Phương chỉ mỗi là con, mau trở về thăm bà !”
“Thôi , bọn đưa bà viện , tranh thủ mua vé về ngay nhé.”
“Khoan .”
Giọng Phương Vân Tường lạnh lùng đến lạ thường.
“Dì Vân , cần đưa cháu đến bệnh viện , cứ để bà ở nhà , cháu sẽ cố gắng về sớm nhất thể.”
Người chị em của ngạc nhiên hỏi : “Không bệnh viện thì ?”
“Đã là bệnh nặng thì còn bệnh viện gì nữa? Có cũng chỉ là chịu thêm dằn vặt, còn tốn tiền, chi bằng giữ tiền đó để tạo phúc cho đời !”
Lần , mấy chị em thiết của đều cứng họng.
Qua một lúc lâu, họ mới tức giận mắng : “Đó là ruột của đấy! Sao thể những lời vô lương tâm như ? chỉ là bệnh nặng, chứ là cứu !”
Phương Vân Tường mất kiên nhẫn cãi : “Bà sống đến từng tuổi , cho dù chữa khỏi thì ích gì? Sau còn sức mà trông con cho chúng nữa ?”
“Mọi , chỉ vì cái bà già chịu đưa tiền cho , buộc bán nhà để bù công ty, bây giờ cả nhà đều chuyển sang sống bên nhà vợ, ngày nào cũng sắc mặt khác mà sống!”
“Dù , nếu đưa bà viện thì tự bỏ tiền mà lo, đừng bắt trả! Bà c.h.ế.t càng , về nhận thừa kế!”
Ném câu đó xong, liền cúp máy.
và mấy chị em , ai nấy đều c.h.ế.t lặng.
lập tức lên tiếng chặn những lời an ủi của họ: “Yên tâm , nghĩ thông , gì cũng tổn thương nữa.”
bình thản uống t.h.u.ố.c, uống nước, nghỉ từ sớm.
Chỉ ba ngày , dưỡng khỏi cảm cúm.
Sau đó, tranh thủ đến bệnh viện một cuộc kiểm tra sức khỏe .
Không bệnh gì nghiêm trọng, đúng là một chuyện đáng mừng.
Châm chọc nhất là, ngay khoảnh khắc tờ kết quả , Phương Vân Tường nhắn tin hỏi chị em của xem c.h.ế.t .
8
lập tức gửi thẳng cho một đoạn ghi âm thoại.
“ công chứng tài sản , mà c.h.ế.t , bộ tài sản còn sẽ đem quyên góp hết, để cho các dù chỉ một xu!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bi-con-trai-va-con-dau-coi-nhu-osin-mien-phi-lai-con-uoc-toi-bien-mat-de-huong-tien-thua-ke/6.html.]
Nói xong những lời đó, trực tiếp xóa .
Lười đôi co vô ích.
cứ tưởng rằng cả đời chúng sẽ bao giờ gặp nữa.
chuyện đời thường vẫn luôn ngoài dự liệu.
Nửa tháng Tết, theo mấy chị em lên phố sắm đồ Tết.
Về đến nhà thì thấy cửa chất mấy cái vali cỡ lớn.
Ổ khóa cửa nhà cạy , trong bếp còn vọng tiếng băm c.h.ặ.t thức ăn.
Một cục bông nhỏ chạy đến ôm lấy chân .
“Bà nội.”
Nhìn gương mặt trắng trẻo mềm mại của cháu nội, lòng thoáng mềm một chút.
Nhân dịp năm mới, bèn chuẩn cho nó một bao lì xì.
Thằng bé vui sướng chạy bếp báo cho bố nó.
Chẳng bao lâu , Phương Vân Tường bưng một đĩa bánh chẻo .
Vừa thấy , sắc mặt chút mất tự nhiên.
ổ khóa cửa phá lạnh giọng chất vấn: “Đây là cái mà các gọi là ranh giới ? Tự tiện xông nhà khác mà cho phép?”
Hắn chắp hai tay van nài : “Mẹ ơi, con xin , đừng nhắc tới cái ranh giới đó nữa, bọn con sai , thật sự sai .
“Mẹ , quãng thời gian sống ở nhà cô , con khổ sở đến mức nào!”
“Mẹ cô chẳng đụng tay việc gì, nấu cơm, ngay cả sữa bột cho con cũng pha, còn suốt ngày mỉa mai con vô dụng.”
“Sau khi công ty sụp đổ, bà càng nước lấn tới, bắt con nấu cơm giặt đồ, còn mấy việc đó vốn dĩ là việc của đàn ông.”
“Bọn con túng thiếu, hỏi bà vay ít tiền xoay vòng, mà đầu một cái bà du lịch với lão già , chẳng màng chút tình con nào, còn cắt đứt quan hệ với Annie, xem, đời kiểu như thế?”
Hắn dừng một chút : “Mẹ, vẫn là nhất, chuyện gì cũng nghĩ cho bọn con, nên bọn con quyết định dọn về đây sống cùng .”
lạnh: “Các chẳng đều là nước ngoài , còn sống cùng gì?”
Trong mắt bừng lên tia hưng phấn: “Vậy ủng hộ bọn con một chút , để bọn con dùng tiền trong tay gây dựng từ đầu! Đợi bọn con sống khá giả ở ngoài , sẽ đón sang ở cùng.”
Nói tới lui, cuối cùng vẫn là vì tiền.
lấy điện thoại gọi cho trưởng thôn.
Phương Vân Tường hiểu định gì.
Sau khi điện thoại kết nối, : “Chủ nhiệm , Phương Vân Tường về cướp tiền của , tiền mà để nó cướp thì con đường trong làng sửa nữa.”