BỊ CON TRAI VÀ CON DÂU COI NHƯ OSIN MIỄN PHÍ, LẠI CÒN ƯỚC TÔI BIẾN MẤT ĐỂ HƯỞNG TIỀN THỪA KẾ
1
Bay sang xứ để chăm con dâu sinh nở trông cháu suốt hai năm trời, mà cuối cùng chính con trai và con dâu chê trách là “ranh giới cá nhân”.
hề càm ràm họ lấy một câu, cũng từng tự tiện bước chân phòng riêng của họ, bình thường chỉ lặng lẽ ở tầng một chơi đùa cùng cháu nội.
Thật sự nghĩ mãi hiểu cái tội danh đó từ mà .
Con trai tỏ mất kiên nhẫn, bẻ từng ngón tay liệt kê rõ ràng.
“Trong tủ giày ba đôi giày của , trong phòng tắm khăn và bàn chải đ.á.n.h răng của , trong tủ bát bát đũa của , còn cả những âm thanh phát khi trông con nữa, tất cả những thứ đó vô hình chung đang xâm phạm đời sống riêng tư của chúng con, đây chính là thiếu ranh giới nghiêm trọng!”
“Mẹ thể học theo vợ con ? Bà bao giờ phiền cuộc sống của chúng con, nên lòng hơn nhiều!”
Hóa là dùng xong thì thấy chướng mắt.
Từ đến nay bao giờ là kiểu mặt dày bám víu để khiến khác ghét bỏ, nên thêm lời nào, lập tức thu dọn hành lý chuẩn về nước.
Không ngờ khi rời , bọn họ hối hận đến phát điên.
1
Sau khi bưng món cuối cùng lên bàn, định xuống thì thấy tiếng thở dài của con trai.
“Mẹ , thể chút ranh giới , lúc ăn cơm đừng phiền chúng con!”
ngơ ngác.
“Mẹ phiền hai đứa lúc nào?”
Suốt một tiếng đồng hồ , chỉ ở trong bếp nấu nướng, bưng thức ăn bàn, thậm chí với họ một câu nào.
Nó gì đó nhưng ngập ngừng, chân mày nhíu c.h.ặ.t.
theo phản xạ kéo ghế xuống.
Không ngờ nó đột nhiên kéo mạnh cái ghế .
“Không hiểu tiếng ? Đã bảo ranh giới !”
Nhìn đứa con trai bỗng dưng nổi giận, sững sờ đến cứng họng.
“Vân Tường, con rõ cho , rốt cuộc sai chuyện gì? Mẹ càm ràm hai đứa , là xin phép mà phòng riêng của hai đứa?”
Chưa dứt lời, hai họ đồng loạt trợn mắt.
Con dâu sang tiếng Anh với nó để than phiền về : “Mẹ đúng là vô học, cứ tưởng chỉ ồn ào mới gọi là phiền, đầu óc đúng là ngu ngốc hết chỗ .”
Con trai vội vàng dỗ dành cô : “Mẹ chỉ là một bà già quê mùa thôi, thể bằng em hiểu lễ nghĩa, đừng lo, sẽ tìm cách để bà ngoài ở, như sẽ phiền chúng nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bi-con-trai-va-con-dau-coi-nhu-osin-mien-phi-lai-con-uoc-toi-bien-mat-de-huong-tien-thua-ke/1.html.]
“Mau lên , em thật sự chịu nổi bà nữa , chúng gọi bà sang đây là để chăm sóc cho Jon, bây giờ Jon nghỉ cùng em mà bà vẫn đây chịu , đúng là xâm phạm quyền riêng tư của chúng !”
Con dâu ném mạnh đôi đũa xuống bàn, mặt mày khó chịu thấy rõ.
Thấy , con trai kéo ngoài cửa để chuyện thẳng thắn.
“Mẹ là thật sự ngu giả ngu ? Vậy bây giờ con cho , thế nào là ranh giới!”
“Trong tủ giày ba đôi giày của , trong phòng tắm khăn và bàn chải đ.á.n.h răng của , trong tủ bát bát đũa của , còn cả những âm thanh phát khi trông con nữa, tất cả đều đang âm thầm xâm phạm đời sống riêng tư của chúng con, đây là thiếu ranh giới nghiêm trọng!”
“Mẹ thể học theo vợ con ? Bà từng phiền cuộc sống của chúng con, nên ai cũng thích bà hơn !”
Nghe mà tức đến bật .
Hai năm lúc van xin vượt biển sang đây chăm cháu thì đến ranh giới?
Lúc bỏ tiền lo toan đủ thứ cho gia đình, mua sắm đồ dùng sinh hoạt, thậm chí rút tiền tiết kiệm để giúp họ công ty thì nhắc đến ranh giới?
Annie mới nhập cư mười năm mà mở miệng là “đây là nước ngoài, đừng mang những thói hư tật từ trong nước sang”, chẳng còn chút khí chất Hoa nào.
Vậy lúc đầu còn chỉ đích danh sang chăm sóc cữ cho cô ?
Lúc chê đồ ăn Tây hợp khẩu vị, bảo trồng rau trong sân thì đến ranh giới?
Nghĩ đến từng chuyện từng chuyện một, cộng thêm hình ảnh cái ghế kéo khi nãy, trong lòng như một cục nghẹn, tức đến thở nổi.
Phương Vân Tường gãi đầu một lúc, móc từ trong ví một tờ tiền đưa cho .
“Thế , dạo ngoài ăn tạm khoai tây chiên hamburger , tạm thời đừng ăn ở nhà nữa, giờ ăn con sẽ gọi về nấu cơm, nấu xong thì luôn, dạo Annie tâm trạng , đừng cô khó chịu.”
đến chua chát: “Không nhầm chứ? Con bảo chợ nấu cơm, nấu xong cho ăn?”
Mặt nó lập tức tối sầm: “Thì ? Mẹ là của con, từ nhỏ đến lớn chẳng đều là nấu cơm cho con ? Giờ nấu một bữa mà còn đòi hỏi , mặt mũi cũng lớn thật đấy!”
Nói xong, nó lẩm bẩm: “Annie đúng, đúng là ranh giới, chuyện gì cũng xen !”
2
Nước mắt dâng lên, kìm mà rơi xuống.
Phương Vân Tường với vẻ bất lực: “Mẹ đúng là kiểu phụ nữ quê mùa thời, cãi thì , vợ con thì khác, nào cũng thể dùng lý lẽ thuyết phục khác, chẳng bằng ở điểm nào ?”
“Cùng một độ tuổi mà trông già hơn đến mười tuổi, học vấn cũng bằng, nhà chỉ cách chúng hai con phố mà cả năm chẳng phiền mấy , như , suốt ngày chỉ bám lấy chúng con, con mất mặt!”