trở thành một trò lớn.
Sự hiếu thảo của suýt nữa hại c.h.ế.t , cũng triệt để hủy hoại cuộc hôn nhân của .
Cửa phòng cấp cứu mở , y tá ló đầu : “Người nhà, bệnh nhân chuyển phòng chăm sóc đặc biệt, thể về , ở đây chúng .”
hít sâu một , ép tất cả cảm xúc xuống, đến mặt y tá: “Y tá, phương án điều trị tiếp theo và chi phí khi nào sẽ ?”
“Ngày mai bác sĩ sẽ chuyện với gia đình.
Mọi chuẩn tâm lý , điều trị tổn thương thận phiền phức, chi phí cũng cao.”
gật đầu, sang với bố : “Bố về .
Ở đây để con trông.”
“Nhiên Nhiên…”
“Đi!”
gào lên một tiếng.
Ông dọa đến run lên, cuối cùng vẫn lủi thủi rời .
Hành lang trống rỗng chỉ còn .
tựa tường, từ từ trượt xuống đất, vùi mặt đầu gối.
Không , chỉ cảm thấy lạnh, cái lạnh ngấm từ tận xương tủy.
ghế bệnh viện suốt một đêm.
Khi trời sáng, đưa quyết định.
Trước tiên gọi điện cho lãnh đạo công ty, xin nghỉ một tuần.
Sau đó, nhắn cho Cố Xuyên một tin:
“Chuyện của em, em sẽ tự xử lý, sẽ động thêm đến tiền trong nhà nữa.
Quỹ giáo d.ụ.c của An An, em sẽ bù sớm nhất thể.
Về chuyện ly hôn, đợi em xử lý xong việc bên , em sẽ trả lời .”
Anh trả lời.
Buổi sáng, bác sĩ gọi chuyện.
Kết quả còn tệ hơn cả dự đoán.
Mẹ vì uống giả d.ư.ợ.c chứa thành phần hại trong thời gian dài, dẫn đến suy thận cấp, bỏ lỡ giai đoạn điều trị nhất.
Hiện tại cách duy nhất là chạy thận dài hạn, hoặc chờ nguồn thận để ghép.
“Nếu chạy thận dài hạn, mỗi tuần hai đến ba , khi bảo hiểm y tế chi trả, phần tự túc mỗi năm đại khái 100.000 tệ.”
Bác sĩ , trong ánh mắt mang theo sự thương cảm, “Chi phí ghép thận còn cao hơn, hơn nữa nguồn thận khó chờ.”
100.000 tệ.
Một năm.
Đây mới chỉ là chi phí chạy thận, còn tính các loại t.h.u.ố.c men và chăm sóc khác.
bước khỏi phòng việc của bác sĩ, cảm thấy hai chân mềm nhũn.
Trở bên ngoài phòng chăm sóc đặc biệt, tỉnh , cách lớp kính thấy , bà yếu ớt giơ tay lên một chút.
điều chỉnh cảm xúc, mỉm với bà, hiệu bảo bà yên tâm.
Buổi chiều, về nhà một chuyến.
Không nhà và Cố Xuyên, mà là nhà bố ở huyện.
Căn nhà vẫn như lúc rời , gọn gàng, nhưng đầy thở cũ kỹ.
thẳng phòng , tìm thấy cuốn sổ ghi chép màu đỏ đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bao-hieu-nha-me-de-toi-suyt-mat-chong-vi-mot-tam-the-luong/6.html.]
Sau đó, đến ngân hàng, in bộ kê thẻ lương của từ 5 năm đến nay, từng khoản một, tổng cộng dày hơn chục trang.
Làm xong tất cả những việc , gọi điện cho em trai Tô Triết: “Lập tức về nhà, chị việc với em.”
Nửa tiếng , Tô Triết vội vàng chạy tới.
Bố cũng theo nó, vẻ mặt đầy hoảng hốt.
gọi hai họ phòng khách, đặt giấy chẩn đoán của bệnh viện, kê ngân hàng và cuốn sổ ghi chép màu đỏ song song bàn.
“Mẹ suy thận cấp.
Sau hoặc chạy thận suốt đời, hoặc ghép thận.”
bình tĩnh mở miệng.
Mặt Tô Triết lập tức trắng bệch.
Người bố lảo đảo, vịn sofa mới vững.
“Bác sĩ , là do uống giả d.ư.ợ.c trong thời gian dài gây nên.”
cầm xấp kê ngân hàng lên, “5 năm qua, tổng cộng con chuyển cho nhà 480.000 tệ.
Trong đó, cho và dì út vay ngoài 180.000 tệ, phẫu thuật tốn 50.000 tệ, còn cho em,” về phía Tô Triết, “học phí, sinh hoạt phí, mua điện thoại, mua máy tính, đăng ký lớp ôn thi cao học, tổng cộng 150.000 tệ.
Hiện tại trong thẻ còn 200.000 tệ.”
dừng một chút, cầm cuốn sổ đỏ đó lên: “Mà 200.000 tệ , động đến một xu nào, bà để dành mua nhà cho con, cho con ‘chỗ dựa’.”
Tô Triết cúi đầu, dám .
Môi bố run run.
“Hiện tại đang trong bệnh viện, chi phí điều trị mỗi năm ít nhất 100.000 tệ.
Số tiền , lấy từ ?”
hỏi họ.
Phòng khách yên lặng như c.h.ế.t.
“Con một phương án.”
họ, từng chữ một, “Thứ nhất, 180.000 tệ và dì út nợ, nhất định trả đủ bộ trong vòng một tháng.
Dù ầm lên, dù kiện tòa, con sẽ .
Việc hai cần , chính là phối hợp.”
“Thứ hai, em,” sang Tô Triết, “tờ giấy vay 8000 tệ , đủ.
5 năm qua em tiêu hết 150.000 tệ của gia đình, em cũng trả.
Bắt đầu từ tháng , hai phần ba tiền lương của em chuyển tấm thẻ , cho đến khi trả hết mới thôi.
Ngoài , em bắt buộc dọn ngoài ở, tự gánh lấy cuộc sống của .”
“Chị!”
Tô Triết đột ngột ngẩng đầu.
“Em tư cách gọi là chị.”
Giọng lạnh như băng, “Khi em ung dung tiêu tiền đưa, khi em đang viện mà em còn nghĩ đến học phí lớp đào tạo, thì em còn là em trai nữa .
Em chỉ là một trưởng thành, cần chịu trách nhiệm cho hành vi của .”
Mặt Tô Triết đỏ bừng như gan heo, môi mấp máy mấy cái, cuối cùng dám cãi .
“Thứ ba,” cuối cùng về phía bố , “cái nhà , căn nhà , bán .”
“Cái gì!”
Bố và Tô Triết đồng thanh kêu lên.
“Bán .”