BÁO HIẾU NHÀ MẸ ĐẺ, TÔI SUÝT MẤT CHỒNG VÌ MỘT TẤM THẺ LƯƠNG

5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Bố.

 

Bố cái gì?

 

Thuốc rẻ gì?”

 

“Thuốc thấp khớp của con đắt quá…

 

mua t.h.u.ố.c rẻ hơn mạng…

 

tưởng thành phần giống

 

tưởng…”

 

Cố Xuyên lao tới, chộp lấy cánh tay bố : “Thuốc gì?

 

Hộp t.h.u.ố.c ?”

 

Bố run rẩy lấy từ trong túi một hộp t.h.u.ố.c nhăn nhúm.

 

Cố Xuyên giật lấy, một cái, sắc mặt lập tức trắng bệch.

 

Anh chậm rãi đầu , giọng cũng run: “Tô Nhiên… loại t.h.u.ố.c … là t.h.u.ố.c giả… dùng lâu dài sẽ dẫn đến suy thận…”

 

cảm thấy đất trời cuồng.

 

“Trong thẻ… trong thẻ chẳng tiền ?”

 

thấy giọng khô khốc như giấy ráp đang hỏi, “200.000 tệ đó ?

 

Tại dùng để mua t.h.u.ố.c?

 

Tại mua t.h.u.ố.c giả?”

 

Toàn bố cứng đờ, ánh mắt bắt đầu né tránh.

 

“Nói !”

 

gào lên, “Tại dùng tiền trong thẻ để mua t.h.u.ố.c!”

 

“Bởi vì… bởi vì…”

 

Nước mắt già nua của bố tuôn rơi, cuối cùng ông sụp đổ gào lên, “Bởi vì con tiền đó để dành mua cho con một căn hộ nhỏ.

 

con ở trong căn nhà do nhà mua, mặt Cố Xuyên ngẩng đầu lên nổi.

 

để dành đủ tiền đặt cọc cho con, để con chỗ dựa của riêng .

 

c.h.ế.t cũng động tiền đó!”

 

c.h.ế.t lặng, như một tia sét bổ từ đầu xuống chân.

 

chậm rãi đầu về phía Cố Xuyên.

 

Anh ánh đèn trắng bệch, chút huyết sắc cuối cùng mặt cũng rút sạch.

 

Anh , trong mắt chấn động, dám tin, đau lòng, cuối cùng tất cả đều hóa thành một sự mỉa mai lạnh đến cực điểm.

 

Anh hé miệng, đột nhiên khẽ thành tiếng.

 

“Hừ hừ… ha ha… ha ha ha ha ha…”

 

Trong hành lang trống vắng, đến mức cả run lên, đến mức nước mắt cũng chảy .

 

Anh chỉ , từng chữ một, như dùng hết bộ sức lực:

 

“Tô Nhiên, em thấy ?

 

Mẹ em, thà uống t.h.u.ố.c giả đến mức suy thận, cũng mua nhà cho em… để em ở mặt , ‘ chỗ dựa’!”

 

Tiếng của Cố Xuyên vang vọng trong hành lang, ch.ói tai, tràn ngập sự chế giễu tuyệt vọng.

 

Bố đến co rúm , cả mềm nhũn bệt đất, đến cũng quên mất.

 

nguyên tại chỗ, tay chân lạnh buốt, m.á.u trong như đông .

 

“Chỗ dựa?”

 

Cố Xuyên vẫn đang , nước mắt chảy dọc theo má, “ là một cái ‘chỗ dựa’ thật.

 

Tô Nhiên, 5 năm qua, liều mạng việc, dám bệnh, dám ngã xuống, chống đỡ cái nhà , hóa trong mắt em, chỉ là để em ‘ ngẩng đầu lên nổi’ thôi ?”

 

Anh bước lên một bước, ép sát , trong mắt tròng kính đỏ ngầu tơ m.á.u, như một con thú thương.

 

“Bố nốt ở phổi, dám với em, sợ em lo, sợ tạo áp lực cho em.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bao-hieu-nha-me-de-toi-suyt-mat-chong-vi-mot-tam-the-luong/5.html.]

 

Anh một gom tiền, một đưa ông kiểm tra.

 

Lớp học sớm của An An, bảo hiểm của con, thứ nào mà lo?

 

Anh tưởng chúng là vợ chồng, là bạn đồng hành, là cùng phấn đấu vì tổ ấm nhỏ của .

 

Không ngờ đến cuối cùng, tất cả chỉ là sự đơn phương của .

 

Trong câu chuyện to lớn của gia đình gốc nhà em, , và cả cái gia đình của chúng , chẳng qua chỉ là tấm nền cho sự hiếu thảo của em, là hòn đá lót chân cho cái ‘chỗ dựa’ em chuẩn cho em!”

 

Giọng lớn, nhưng từng chữ đều như kim thép tẩm độc, đ.â.m thẳng tim .

 

“Cố Xuyên, em … thật sự em …”

 

mở miệng, giọng khô khốc đến mức giống của .

 

“Em ?”

 

Anh , tiếng còn khó hơn cả tiếng , “, em chẳng gì cả.

 

Em em uống t.h.u.ố.c giả, bố em vay nợ khắp nơi, em trai em coi em như cây ATM.

 

Em cũng chồng em vì cái nhà mà sắp gánh nổi nữa.

 

Em chỉ mỗi tháng chuyển tiền đúng hạn, yên tâm thoải mái một ‘đứa con gái hiếu thảo’!”

 

Anh lùi một bước, thật sâu.

 

Trong ánh mắt đó thất vọng, mệt mỏi, sự hoang tàn khi vét sạch tất cả.

 

“Tô Nhiên,” bình tĩnh trở , sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc cơn bão còn khiến kinh hãi hơn, “ mệt .

 

Thật sự mệt .

 

Bên phía em, tiền vẫn sẽ tiếp tục nghĩ cách, nhưng vì em, mà là vì An An, thằng bé thể bà ngoại.

 

Còn chúng … đợi em định , chúng bàn chuyện ly hôn .”

 

Nói xong, xoay rời , bóng lưng dứt khoát, lấy một chút lưu luyến.

c.h.ế.t lặng tại chỗ, theo bóng lưng biến mất ở cuối hành lang, trong đầu trống rỗng.

 

Ly hôn.

 

Anh , ly hôn.

 

“Nhiên Nhiên…”

 

Bố run run đưa tay kéo , “Cố Xuyên nó…”

 

đột ngột hất tay ông , như thứ gì bẩn thỉu chạm .

 

đàn ông mà suốt 32 năm qua gọi là “bố” , đầu tiên cảm thấy ông xa lạ đến .

 

“Tiết kiệm tiền?”

 

chằm chằm ông, giọng bật từ kẽ răng, “Để mua nhà cho con, để cho con cái gọi là ‘chỗ dựa’, mà bố mua t.h.u.ố.c giả cho ?

 

Bố, bố đang ?

 

Bố suýt nữa g.i.ế.c c.h.ế.t !”

 

“Bố … bố cố ý…”

 

Ông biện bạch.

 

“Thế còn tiền trong thẻ ?

 

200.000 tệ đó ?”

 

từng bước ép sát ông, “Đó là tiền của con.

 

Là tiền con để dưỡng già cho bố .

 

Không để bố dành dụm mua nhà cho con.

 

Mẹ uống t.h.u.ố.c giả nửa năm, chỉ cần bố lấy 2000 tệ từ cái thẻ đó, mua t.h.u.ố.c chính quy cho , thì đến nông nỗi ?”

 

Bố hỏi đến cứng họng, chỉ lắc đầu liên tục.

 

dáng vẻ yếu đuối và hối hận của ông, sợi dây lý trí trong lòng đứt phựt.

 

5 năm qua, liều mạng vẹn cả đôi đường, một đứa con gái , cũng một vợ .

 

Kết quả thì ?

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận