An An là con của chúng .
5 năm qua, em nghĩ cho bố em, nghĩ cho em trai em, em từng nghĩ cho gia đình một giây nào ?”
“Em tưởng…”
mở miệng nhưng .
“Em tưởng thì là ý kiến?”
Cố Xuyên , nụ lạnh, “Anh chỉ em khó xử.
Mỗi thấy em gọi điện cho , luôn chỉ báo tin vui báo tin buồn, đều nuốt lời .
Anh nghĩ già dễ, gánh thì gánh thêm.”
Anh dậy, đến cửa sổ.
“ giống.
Mẹ em bệnh, cũng lo.
Tô Nhiên, tiền mà nhà thể dùng hiện giờ, đủ.”
“Tấm thẻ đó tiền mà,” buột miệng, “5 năm qua em đưa tiền, họ chắc để dành ít…”
“Vậy thì hỏi họ .”
Cố Xuyên thẳng , “Em là đứa con gái hiếu thảo nhất của họ ?
Tiền của em, chẳng đang ở chỗ họ ?”
Câu như một cái tát, khiến mặt nóng rát.
“Cố Xuyên, thể …”
“Vậy nên thế nào?”
Giọng cuối cùng cũng d.a.o động, như băng nứt, “Nói cho em khó thế nào?
Nói tháng vì gom tiền đóng bảo hiểm cho An An, nhận hai việc ngoài, thức đêm nửa tháng?
Nói bố tuần khám nốt ở phổi, tiền mổ còn đủ, dám với em?”
c.h.ế.t lặng.
Phòng khách bật đèn, gương mặt mờ trong ánh chiều.
Chỉ giọng rõ ràng:
“Tô Nhiên, em con hiếu 5 năm.
5 năm , ai chỗ dựa cho chồng?
Ai của con?
Giờ em cứu , hiểu.
tiền ?
Gia đình của chúng ở ?”
Điện thoại rung lên.
Số của bệnh viện.
Giọng y tá: “Người nhà giường 3, vui lòng nộp phí sớm, ca mổ ngày mai cần chuẩn m.á.u .”
Cúp máy, Cố Xuyên.
Anh sofa, mở tập hồ sơ, lật từng trang.
Những con dày đặc đó là 5 năm cuộc sống của chúng , là sự thật của gia đình mà từng kỹ.
“Cần bao nhiêu?” hỏi.
“Tiền mổ… ít nhất 100.000 tệ.”
Anh im lặng một lúc, đóng hồ sơ.
“Hiện tại nhà thể dùng là 32.000 tệ.
Trong đó 30.000 là quỹ giáo d.ụ.c của An An, theo lý nên động.”
“Vậy…”
“Ngày mai mượn bố .”
Anh , ánh mắt như gì vỡ , “ em nhớ, khoản trả.
Và Tô Nhiên, em nên hỏi bố em, trong thẻ đó còn bao nhiêu tiền.”
Anh dậy, phòng ngủ.
“Còn nữa, khi em định, chúng cần chuyện.
Nói về việc gia đình sống thế nào.”
Cửa phòng khép , tiếng “cạch” như sét đ.á.n.h bên tai .
một trong phòng khách tối lâu.
Ánh sáng màn hình điện thoại chiếu lên mặt, thông báo nộp phí vẫn còn.
100.000 tệ.
32.000 tệ.
Quỹ giáo d.ụ.c.
Mượn tiền bố chồng.
Những từ xoay vòng trong đầu.
Câu hỏi cốt lõi là: trong tấm thẻ đó, rốt cuộc còn bao nhiêu tiền?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/bao-hieu-nha-me-de-toi-suyt-mat-chong-vi-mot-tam-the-luong/2.html.]
ban công, định tìm t.h.u.ố.c, mới nhớ bỏ từ lâu.
lấy điện thoại, tìm của bố.
Ngón tay dừng nút gọi lâu, vẫn bấm.
Hỏi thế nào?
“Bố, trong thẻ con còn bao nhiêu tiền?”
Hay là: “Mẹ đang gấp, lấy tiền trong thẻ dùng ?”
Hay là câu thật sự hỏi:
5 năm qua, bố sống thế nào?
Tiền gửi ?
Cuối cùng gọi.
phòng khách, bật đèn, lấy sổ chi tiêu gia đình trong tập hồ sơ của Cố Xuyên.
Bìa màu xanh đậm, góc mòn.
Trang đầu là 5 năm , tháng chúng kết hôn.
Chữ của Cố Xuyên gọn gàng, ghi từng khoản thu chi.
Lật tiếp là tiền nhà, điện nước, sinh hoạt.
Sau khi An An đời, chi tiêu tăng rõ rệt: sữa, tã, vaccine, giáo d.ụ.c sớm…
lật đến mấy tháng gần đây.
Lương của , tiền tiêu của , chi phí lớp học của An An, giao tiếp xã hội… tất cả rõ ràng.
Cuối mỗi tháng vài dòng nhỏ:
“Tô Nhiên chuyển bố 5000 tệ, ghi chú sinh hoạt.”
“Tô Nhiên chuyển bố 8000 tệ, ghi chú học phí em trai.”
“Tô Nhiên chuyển bố 5000 tệ, ghi chú lễ tết.”
Từng khoản, từng dòng, suốt 5 năm.
từng xem cuốn sổ .
tưởng lo việc nhà, chỉ cần phần của là đủ.
giờ những con , thấy lạnh sống lưng.
Cuối sổ vài tờ giấy note:
“Chi phí chọn trường tiểu học An An ước tính: 100.000 tệ (cần chuẩn 2 năm).”
“Bố nốt phổi, chi phí mổ 40.000 tệ.”
“Nhóm dự án công ty giải tán, quý thể điều chuyển, cần chuẩn tiền dự phòng.”
Những tờ giấy , từng thấy.
nhắm mắt, bên tai là câu của Cố Xuyên: ai là chỗ dựa cho chồng.
Điện thoại rung.
Em trai Tô Triết nhắn: “Chị, ? Bố hỏi tiền viện phí chị chuẩn thế nào?”
trả lời: “Mai chị qua. Tiền chị sẽ lo.”
mở app ngân hàng.
Tài khoản cá nhân chỉ còn vài nghìn tệ.
Tài khoản “quỹ gia đình”: 32158,21 tệ.
Cố Xuyên dối.
Bệnh viện đêm yên tĩnh.
Bố ngủ gục ghế, tóc bạc ánh đèn lạnh.
Mẹ trong ICU.
ngoài máy theo dõi.
5 năm , nhận già nhanh như .
nghĩ đưa tiền là hiếu thảo.
giờ, uống t.h.u.ố.c gì, đau thế nào.
“Chị…”
Tô Triết cạnh.
“Em còn 8000 tệ, chị cầm .”
lắc đầu.
“Thẻ của ?”
“Ở bố…”
Sáng hôm , lấy thẻ, ATM.
Số dư hiện lên.
Ít hơn tưởng nhiều.
5 năm, thể chỉ còn thế .
lấy tiền đóng viện phí, kéo bố hỏi.
“Tiền ?”