12
Thẩm Thụy Niên ôm bó hoa, ngẩn tận mười phút.
Anh khổ: “Anh nhớ … xin …”
Lời xin chẳng còn nghĩa gì nữa.
dậy định rời , cuộc chuyện đủ dài .
nghĩa vụ thùng rác cảm xúc cho yêu cũ.
“Đợi .” Thẩm Thụy Niên lên tiếng chặn . “Cho mười phút cuối cùng, ?”
“…Được.”
Anh giằng co một lúc, hạ giọng : “Anh… là con trai của một phụ nữ nghề bán .”
c.h.ế.t lặng.
Anh cúi đầu, dám , như sợ chỉ cần thấy điều gì đó trong mắt là sẽ thể tiếp.
“Mẹ hồi trẻ , nhưng bà lấy nhầm .”
“Ba ruột của là một con bạc. Hắn đỏ mắt vì cá cược, thua sạch gia sản, bắt đầu đem chính vợ bán.”
Khuôn mặt Thẩm Thụy Niên trống rỗng, ánh mắt tê dại.
“Ban đầu là một hai trăm.”
“Sau đó là một trăm, năm mươi… càng lúc càng rẻ.”
“Về , dắt bỏ trốn, chạy xuống phía Nam, lấy một ông thầu xây dựng ba đứa con.”
“Bà tưởng cuộc đời sẽ lên, nhưng ở công trường, bà gặp một khách từng… từng qua với bà.”
Hơi thở Thẩm Thụy Niên gấp gáp hẳn lên.
“Bà bảo giấu phận cho kỹ.”
“Rồi bà nhảy thẳng máy trộn bê tông đang chạy.”
“…Tan nát.”
Ngực nặng trĩu.
ngờ quá khứ của Thẩm Thụy Niên tối tăm đến thế.
Nói xong, thở phào nhẹ, như thể cuối cùng cũng buông một thứ gì đó: “Anh luôn sợ…”
“Anh sợ kết hôn sẽ biến thành kẻ giống cha cùng huyết thống đó.”
“Anh sợ những khách năm xưa của nhận .”
“Anh sợ em sẽ rời bỏ … những bí mật , định giấu cả đời.”
“Không ngờ…” Anh bất lực , “ khi chia tay, càng với em, dù em khinh thường cũng .”
“Anh yêu em, Hứa Chiêu Hi.”
“ thể cho em hôn nhân và con cái. Là ích kỷ, kéo em bao năm.”
Ngay khoảnh khắc đó, bỗng hiểu thấm thía một câu.
“Chuyện năm đó, ai cũng nỗi khó của riêng .”
do dự một chút, thu ý nghĩ “ nghĩa vụ thùng rác cảm xúc cho yêu cũ.”
“Mẹ là phụ nữ đáng khinh.”
Cơ thể Thẩm Thụy Niên run lên như điện giật, ngẩng mắt .
“ kính trọng bà .” bằng tất cả sự chân thành. “Ở thời đó, lấy nhầm là một chuyện đáng sợ.”
“ bà chỉ tự thoát , bà còn kéo cùng.”
“Bà khao khát sống, cố gắng trốn thoát bằng giá.”
“Thế mà vì một cuộc đời yên về , bà dứt khoát nhảy máy trộn.”
Ánh mắt Thẩm Thụy Niên sáng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-trai-khong-muon-ra-mat-gia-dinh-toi-toi-lien-dan-nguoi-khac-ve-ket-hon/6.html.]
“Anh là phần đời tiếp nối của bà , là chứng kiến quá khứ của bà .”
giỏi an ủi, nhưng nghĩ đến lòng dũng cảm của phụ nữ , những lời cứ tự nhiên bật .
“Thẩm Thụy Niên, là duy nhất tư cách đ.á.n.h giá cuộc đời của bà .”
“Anh thấy bà là đáng khinh ?”
“Anh cho rằng cuộc đời bà nhục nhã ?”
Thẩm Thụy Niên lắc đầu: “Không! Không …”
Gương mặt biến đổi liên tục, như đau, như vui.
Những lời của chắc tác dụng lớn lao gì, nhưng Thẩm Thụy Niên từng thật sự thổ lộ với ai, nên nghĩ đây là đầu nhận một kiểu an ủi như thế.
rút một bông hồng vàng, đưa cho : “Bà dùng mạng sống để bảo vệ , càng trân trọng chính .”
“Chúc luôn khỏe mạnh, bình an, vui vẻ.”
13
Cuộc chuyện với Thẩm Thụy Niên lòng gợn lên một chút sóng.
cũng chỉ là một chút mà thôi.
Đường cùng, khó mà chung lối, câu áp hôn nhân cũng y như .
Hôn kỳ sát ngay dịp lễ một tháng Năm, bây giờ bắt đầu chuẩn từng việc một .
bận đến cuồng, còn tâm trí nghĩ về cũ nữa.
ngờ Lâm Vũ Lạc tìm đến tận công ty .
tức đến bật : “Hai gì ? Sao ai cũng thích chân công ty thế?”
Cô mắt đỏ lên, gào lên: “Vì Thẩm tổng để ý nữa! Cô gì với ?”
“ với chia tay , cô ?”
“Cô đang lấy chia tay để ép rời khỏi ? Thẩm tổng về nhà gặp ba , cô thể thành cho tụi ?”
là hết t.h.u.ố.c chữa.
Hôm nay sửa kế hoạch cả ngày, trả đến bản thứ tám.
thật sự còn sức cãi , chỉ lạnh mặt : “Tháng tư năm nay cưới. Nếu cô tin, cô cứ đây đợi mười phút, bạn trai lát nữa sẽ đến.”
Lâm Vũ Lạc đầy nghi ngờ, khoanh tay tựa một bên, xem cô chẳng tin và Thẩm Thụy Niên hết liên quan.
khu nghỉ ở tầng một công ty, xuống đợi bạn trai.
Chưa hết một ly đen, điện thoại hiện lên cuộc gọi của Hoắc Dư: “Ophelia của , đến , đây .”
bước cửa lớn, thấy chiếc Maybach của .
Lâm Vũ Lạc há hốc miệng, về phía đàn ông tóc vàng, mắt tím, chân dài, cao một mét chín, dáng như cửa đôi, mặc sơ mi đen đúng kiểu soái ca Âu Mỹ.
Chị sống sung sướng, chị khoe.
bước nhanh về phía Hoắc Dư.
Anh đợi xe xong, đóng cửa ghế phụ , vòng ghế lái.
khó hiểu hỏi : “Lần nào cũng vòng qua, thấy phiền ?”
Anh : “Sao phiền.”
“Mỗi mở cửa cho em, đóng cửa cho em, vòng về ghế lái để lên xe… mắt em đều dõi theo .”
“Chỉ thôi cũng khiến hạnh phúc vô cùng.” Anh chớp mắt. “Nếu mỗi cô Ophelia thể tặng một nụ hôn, sẽ còn hạnh phúc hơn nữa.”
vòng tay qua vai , chủ động hôn lên môi .
Hạnh phúc thứ xa vời khó nắm bắt.
Nó ẩn trong từng tương tác nhỏ bé nhất.
Người luôn khao khát tình yêu thật và sẵn sàng thành thật đến cùng, nhất định sẽ tìm tin mừng của .
HẾT.