Cả bàn ăn đều đơ .
Mẹ lắp bắp : “Hả? À… cái … cô… ờ…”
Bà liếc sang , và lập tức hiểu ánh mắt đó đang gì: “Ý gì đây, con cưới ? Thằng nhỏ còn chịu ở rể đó! Qua cái làng còn cái chợ nữa ! Con tính , một câu coi!”
bất lực, định mở miệng thì chú họ chắp tay lưng bước gian nhà chính: “Ồ! Đang ăn .”
Ông chỉ ngoài cửa: “Có một trai trẻ là yêu của Chiêu Hi, dẫn đây .”
“Chiêu Hi ,” ông ho một tiếng, “chú cháu xinh, nhưng lương tâm chứ, quen hai cùng lúc .”
“Cái chẳng … cá trong ao !”
c.h.ế.t , chẳng lẽ Thẩm Thụy Niên thật sự đến?
9
vội bật dậy ngoài, Hoắc Dư cũng chẳng ăn nổi cái bánh chẻo, lập tức theo sát.
là thật!
Nhìn thấy Thẩm Thụy Niên trong khoảnh khắc đó, thật sự vác xẻng ấn thẳng xuống hầm phân!
“Anh đến đây gì?” hạ giọng hỏi.
Hoắc Dư bám sát phía từng bước.
Thẩm Thụy Niên trả lời , trừng mắt Hoắc Dư hỏi : “Hắn là ai?”
Hoắc Dư nắm lấy tay , lặng lẽ phía .
Cơn bực tức mắc nghẹn trong lòng bỗng dưng tan mất một nửa.
Cùng lắm chỉ là chuyển tiếp trống, chuyện gì với , sợ cái gì chứ!
“Anh là bạn trai .” bình tĩnh . “Đến đây đương nhiên là mắt gia đình.”
“Thẩm Thụy Niên, lời hứa của thực hiện, nên cảm ơn mới đúng.”
Hoắc Dư kiêu hãnh ưỡn n.g.ự.c.
Sắc mặt Thẩm Thụy Niên biến đổi: “Thế còn thì ?”
“Chẳng chúng chia tay ?”
“ giải thích , Lâm Vũ Lạc ép cưới—”
“Chuyện của cần giải thích với , chia tay là sự thật đổi.” thật sự chán cái điệp khúc của . “Nếu đồng ý chia tay, ít nhất ngay hôm đó, chứ năm ngày mới lết đến đây.”
chằm chằm : “Anh còn nhớ trả lời cái gì ?”
Môi Thẩm Thụy Niên run run, thốt nổi lời nào.
trả lời: “1.”
“Anh chỉ trả lời một chữ ‘1’.”
“Nghĩa là , đồng ý .”
Bên cạnh, một đứa cháu gái đang hóng chuyện còn sang giải thích cho mấy lớn.
Mặt nóng bừng lên.
Quay đầu , thấy sát cổng nhà, bờ tường, chen kín những cái đầu tò mò.
Trời ơi.
nhắm mắt , cực nhanh để đuổi : “ đang ăn cơm, còn việc gì ? Không thì , coi như quen .”
Nói xong, kéo Hoắc Dư đầu chạy thẳng!
Thẩm Thụy Niên còn định đuổi theo thì lập tức họ hàng chặn .
“Này trai trẻ, đừng vô duyên , chia tay thì nên coi như c.h.ế.t chứ, còn giả c.h.ế.t sống dậy chạy theo thế.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-trai-khong-muon-ra-mat-gia-dinh-toi-toi-lien-dan-nguoi-khac-ve-ket-hon/5.html.]
“Là kéo Tiểu Ni tám năm hả? Mặt dày thôi, khinh!”
“Cậu vợ đúng ? Chỉ cần mở miệng, Vương Lão Tứ giới thiệu cho ngay!”
…
màn xã c.h.ế.t cho ngượng đến mức chẳng dám bàn ăn, trốn tọt lên phòng.
Chẳng bao lâu, Hoắc Dư bưng một cái khay đầy ắp đồ ăn lên: “Cô bảo ăn cơm cho đàng hoàng, cô bảo lên với em.”
Trời đất gì cũng thua ăn cơm!
Toàn là món thích, đúng là vẫn đáng tin nhất!
10
Qua Tết xong, một cách mơ hồ mà chốt luôn ngày cưới.
Hôn lễ tổ chức ở quê nên việc liên quan đều do chị lo liệu.
Hoắc Dư bay về châu Âu chuẩn giấy tờ cần thiết cho việc kết hôn, còn Hải Thị tiếp tục .
Ngày đầu tiên trở Hải Thị, Thẩm Thụy Niên chặn ngay tòa nhà công ty.
Ký ức thoáng giật về, nhớ chia tay đầu tiên, cũng lầu như thế, ôm một bó hoa.
bước đến mặt , nhận bó hoa: “Đi thôi, tìm chỗ yên tĩnh.”
Ngồi xuống , mở lời hỏi : “Mấy hôm nay cứ nghĩ mãi, tại em thể dứt khoát chia tay như .”
“Là vì chuyện kết hôn cứ trốn tránh mãi ?”
ngạc nhiên, cuối cùng cũng trúng trọng tâm.
Vậy mới thấy , chỉ là đ.â.m đầu tường thì tuyệt đối chịu suy nghĩ nghiêm túc.
Thấy biểu cảm đổi khác, sắc mặt sa sút: “Anh cứ tưởng là vì về quê ăn Tết với Lâm Vũ Lạc…”
“ .” khẽ. “ cô chỉ là công cụ để bày tỏ sự bất mãn với .”
Trên mặt Thẩm Thụy Niên thoáng qua vẻ sững sờ và tuyệt vọng.
“Từ lúc đồng ý cùng về nhà ăn Tết mắt, luôn căng thẳng.”
“ cho đủ gian và thời gian để chuẩn tâm lý, nhưng bộ thời gian và gian đó, đem dành cho Lâm Vũ Lạc.”
“Lâm Vũ Lạc khoe khoang hết đến khác, , cũng .”
“Anh về quê ăn Tết cùng cô , cố tình kéo theo kiểu dây dưa như , nghĩ sẽ trút hết giận lên cô , kẻ thứ ba đó, để mờ vấn đề thật sự.”
thẳng Thẩm Thụy Niên.
“Ngay từ đầu .”
Giọng khàn đặc: “Em cứ thế… diễn kịch?”
“Em , tại em ngăn ?” Khóe mắt chảy xuống một giọt nước, nhưng như mất cảm giác. “Chúng , chuyện gì thì giải quyết trong ngày…”
“Anh cũng đó là ‘chúng ’!” kiệt sức cắt ngang. “Trước khi những chuyện đó, hề bàn với một câu nào ?”
bất lực bó hoa tay .
“Anh là theo chủ nghĩa kết hôn, cho bảy năm để cho lý do, nhưng từng mở miệng.”
“Hôm đó với , cũng ôm một bó hoa, còn nhớ mua hoa gì ?”
Thẩm Thụy Niên mở to mắt, môi hé , phát hiện quên thật .
“Là hoa hồng vàng.” khẽ . “Ban đầu định mua hoa baby trắng, nhưng tiệm hết .”
“Thế là chủ tiệm đề nghị lấy hoa hồng vàng.”
“Anh lúc nào cũng nghĩ yêu nghiêm túc, nhưng xem.” chỉ bó hoa đang ôm, vẫn là một bó hồng vàng. “Sao mang đúng bó hoa của tái hợp đầu tiên để xin thứ hai chứ.”
Điềm gở quá.