Chưa kịp phản ứng, bên vang lên giọng đầy tủi của : “Em chặn .”
“Ừ.” bình thản đáp. “Chia tay chặn, giữ để kết bạn bấm thích ?”
“Anh sai! Chiêu Hi, em thể cho thêm chút thời gian … vẫn chuẩn xong.”
“Anh sai nhiều lắm, đang đến chuyện nào?” nhàn nhạt hỏi ngược .
“Anh tự đồng ý về ăn Tết cùng em, thì vì còn hứa? Lùi một bước, dù tạm thời đổi ý đến, tại rõ với em?”
“Từ lúc hứa về nhà ăn Tết, tin nhắn của em hoặc xem, hoặc trả lời. Anh tự tìm xem suốt một năm qua trả lời em bao nhiêu cái ‘1’.”
“Anh sợ hôn nhân, gặp ba em, em cho thời gian chuẩn , bảy năm! Tròn bảy năm.” hít sâu một . “Bên em thông cảm, tôn trọng , đầu cùng trợ lý của về quê.”
Bên vang lên tiếng va chạm nặng nề cùng tiếng kêu đau của Thẩm Thụy Niên: “A!”
“Sao em … , em giải thích!”
“Anh chỉ là giúp Tiểu Lâm tránh ba cô giục cưới, cô mới hai mươi mốt tuổi, nên…”
đến phát mệt, lớn tiếng cắt ngang: “Em !”
“Chúng chia tay , em bất kỳ lời giải thích nào của !”
Thẩm Thụy Niên gấp giận: “Anh thừa nhận việc thất hứa là của , nhưng em thể cho một cơ hội giải thích ? Chúng từng hứa chuyện gì sẽ rõ ngay, để qua đêm.”
Anh vẫn cố tình né tránh chuyện Lâm Vũ Lạc.
lãng phí thời gian nghỉ ngơi quý giá của cho nữa: “Không gì để giải thích cả. Anh Thẩm Thụy Niên lừa dối về hôn nhân , thất tín , tránh nặng tìm nhẹ, chút trách nhiệm nào.”
“Em đơn phương thông báo với , chúng chia tay, thôi.”
Nói xong, lập tức cúp máy và chặn .
5
Đối với Thẩm Thụy Niên, tự thấy từng gì hổ thẹn.
Ba là thanh mai trúc mã, yêu tự do kết hôn, tình cảm viên mãn, luôn bao dung và thấu hiểu .
vẫn luôn cho rằng, trong tình yêu tôn trọng và bao dung, thấu hiểu lẫn .
cho Thẩm Thụy Niên bảy năm thời gian, là quá đủ .
đổi tư thế định ngủ tiếp thì WeChat bật lên thông báo, là Lâm Vũ Lạc nhắn tin than phiền quá tuyệt tình.
“Cô Hứa, cô hiểu lầm Thẩm tổng .”
“Lần về quê cùng thật sự chỉ là giúp đỡ đơn thuần thôi, ba tư tưởng cổ hủ, cứ bắt kết hôn khi nghiệp.”
“Cô cũng là con gái, chắc cô hiểu mà.”
“Thẩm tổng vì gặp cô để giải thích trực tiếp, mua vé máy bay ngay trong đêm, hai hôm nay còn nghỉ ngơi t.ử tế, tối nay bay tiếp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ban-trai-khong-muon-ra-mat-gia-dinh-toi-toi-lien-dan-nguoi-khac-ve-ket-hon/3.html.]
“Cô Hứa, cô là bạn gái của Thẩm tổng, cô xót chút nào ?”
“ ơn Thẩm tổng, dạy nhiều, thật lòng hy vọng hai thể hạnh phúc.”
chuyển tiếp bài đăng Weibo của cô cho chính cô , kèm theo một câu hỏi: “Fan của ‘Thực tập sinh Tiểu Lâm’ cô rõ yêu mà vẫn cố kẻ thứ ba ?”
Mục VIP tiếp tục
Tiểu Lâm nữa, chỉ lẳng lặng xóa bài.
hài lòng đặt điện thoại xuống, ngủ một giấc ngon lành mộng mị.
Ngày hôm , gần đến giờ ăn trưa mới bò dậy.
Vừa mở cửa phòng ngủ, ngoài gian nhà chính ồn ào náo nhiệt từng đợt.
tò mò rửa mặt súc miệng xuống lầu.
Xuống đến nửa cầu thang, thấy họ hàng nhà như vây quanh trăng, đang vây lấy một đàn ông tóc vàng, mặc áo trench coat.
“…Hoắc Dư?” kinh ngạc gọi tên .
Cách một đám , đàn ông phong tình khoa trương vuốt nhẹ mái tóc dài màu vàng, bước về phía .
Họ hàng tự động tách một lối , cứ như cảnh Môi-se rẽ biển.
Hoắc Dư đến mặt , dừng .
đang bậc thang thứ ba nên cao hơn một cái đầu.
Anh cúi , một động tác chào kiểu quý ông: “Chính là .”
“Nữ chính của tỉnh ,” tháo kính râm, tà áo khoác khẽ đung đưa. “Năm năm gặp, My Miss Ophelia.”
6
“Aaaaa trai quá! Anh là hoàng t.ử nước nào !”
“Tóc vàng! Một mét chín! Maybach! Cô út đúng là sướng thật!” Mấy đứa cháu gái cháu trai nhà ôm n.g.ự.c hét lên.
Chồng của chị họ thứ năm gãi đầu: “Tui chịu luôn, thằng nhỏ trai dữ .”
Dì út hiền như : “Đẹp thật, xứng với Tiểu Ni nhà .”
Ba kéo Hoắc Dư: “Nào, chơi cờ tiếp , là nước ngoài mà chơi cờ tướng giỏi phết đấy.”
Mẹ chạy tới kéo phòng: “Trời đất ơi! Sao con mặc nguyên đồ ngủ mà , mau mau trang điểm đồ .”
Bà lục tủ quần áo của : “Con cũng mặc trench coat!”
“Hai đứa đều cao, trắng nữa, sinh con chắc chắn ! À đúng , con của hai đứa gọi là con lai đúng , nó tính là Trung Quốc nước ngoài nhỉ?”
“Bạn trai mới của con mắt màu tím luôn đó, hiếm thật, nếu nó còn tưởng đời chỉ mắt đen với mắt xanh thôi. Con của hai đứa mà giống mắt nó thì quá, cái đó gọi là gì nhỉ, hiếm thì quý mà!”