Bạch Nguyệt Quang Đưa Tôi Về Thừa Kế Gia Sản

Chương 9

17

 

 

Lục Dĩ Hàn im lặng.

 

 

Đôi mắt anh đỏ hoe, mãi lâu sau cũng không nói nên lời.

 

 

Tiểu Lục ló đầu ra, mười người đàn ông khác cũng lần lượt thò đầu từ sau bức tường.

 

 

Tiểu Lục gãi đầu hỏi: "Tiểu thư, hai người nói chuyện xong chưa? Lão... lão gia ông ấy…"

 

 

Lục Dĩ Hàn nhìn khuôn mặt của Tiểu Lục giống anh ta đến tám phần, cảm giác bị kích thích, khàn giọng hỏi:

"Cậu ta giống tôi như vậy, chẳng lẽ em xem anh ta là thế thân của tôi?"

 

 

Tiểu Lục: "???"

 

 

Tâm tư bí mật của tôi bị vạch trần, tôi lúng túng nói: "Cũng không hẳn là vậy…"

 

 

Đôi mắt Lục Dĩ Hàn sáng lên, như thể nhìn thấy hy vọng.

 

 

Tôi phá tan ảo tưởng của anh ta: "Thật ra tôi định xem anh ta như bao cát sống, lúc nào ngứa mắt thì đ ấ m một cái. Dù sao thì tôi đã nhìn anh không vừa mắt từ lâu rồi."

 

 

Chỉ là vì anh là ân nhân nên tôi không tiện ra tay.

 

 

Lục Dĩ Hàn chec lặng.

 

 

"Bao cát sống" Tiểu Lục: "Hu hu hu."

Không ai lên tiếng bênh vực cho tôi sao!

 

 

Ngay lúc đó, nhạc nền Cô Dũng Giả vang lên trong rạp chiếu phim:

 

 

"Yêu em bước đi trong con hẻm tối,

Yêu em dáng vẻ không chịu quỳ gối,

Yêu em đối đầu với tuyệt vọng,

Không khóc một lần…"

 

 

Có người bước tới theo nhạc nền.

 

 

Mười một người đàn ông, hai mươi vệ sĩ mặc đồ đen, chỉnh tề đứng bên cạnh người đó, cung kính gọi:

 

 

"Ba!"

 

 

"Chủ tịch Sở!"

 

 

Cha tôi, Sở Ngạo Thiên, một tỷ phú, đeo mười sợi dây chuyền vàng to bản, tay đeo hai mươi chiếc nhẫn vàng lớn, mang giày da bằng vàng, bước về phía tôi.

 

 

Tôi cảm nhận được mùi tiền phả vào mặt.

 

 

Tôi bất giác thốt lên: "Bố!"

 

 

"Ừ!"

 

 

Cha tỷ phú của tôi rất phối hợp đáp lại một tiếng.

 

 

Ông bước đến trước mặt Lục Dĩ Hàn, hai mươi vệ sĩ phía sau đồng loạt mở ra hai mươi chiếc vali bạc, bên trong là những thỏi vàng sáng lấp lánh.

 

 

Cha tỷ phú của tôi lấy ra chiếc bật lửa đính kim cương, "tách" một tiếng châm điếu xì gà, ngậm trong miệng, liếc Lục Dĩ Hàn một cái rồi nói:

 

 

"Thằng nhóc, cho cậu ba mươi triệu, rời xa con gái tôi!”

 

 

 

Trong một khoảnh khắc, tôi như nhìn thấy hình ảnh đội trưởng vệ sĩ với cây k é o lớn trong bộ phim.

 

 

Lục Dĩ Hàn đỏ mắt: "Chủ tịch Sở, xin đừng dùng tiền bạc để xúc phạm tình cảm của tôi dành cho con gái ông."

 

 

Sở Ngạo Thiên nhả khói, ông nói: "Không phải xúc phạm."

Ông nói: "Đây là khinh thường."

 

 

Khinh thường đến từ tiền bạc.

 

 

Lục Dĩ Hàn im lặng.

 

 

 

18

 

 

Sở Ngạo Thiên hút hai hơi xì gà, đột nhiên cảm thấy không ổn.

"Khoan đã... Hình như con gái ta cũng không thích cậu."

Bạn cần đăng nhập để bình luận