Bạch Nguyệt Quang Đưa Tôi Về Thừa Kế Gia Sản
Chương 8
15
Tôi đưa cho anh ta một chiếc thẻ ngân hàng màu đen: "Đây là tiền trả lại anh... khoản viện phí trước đây anh đã trả cho mẹ tôi."
Tôi vốn định chờ ba năm hợp đồng kết thúc mới trả lại, dù sao số tiền này cũng là tôi tiết kiệm từ khoản tiền trợ cấp của anh ta.
Lục Dĩ Hàn ngẩn người một chút, anh ta không nhận mà nhíu mày nói:
"Tiền viện phí của mẹ em không cần trả lại, đó là tiền từ dự án từ thiện của công ty."
Tôi lắc đầu: "Phải trả."
Tôi nhét chiếc thẻ ngân hàng vào tay Lục Dĩ Hàn: "Bất kể là ai, với mục đích gì, tôi đều sẽ cố gắng kiếm tiền để trả lại."
Lục Dĩ Hàn im lặng, anh ta đột nhiên hỏi: "Lộc Du Du, em muốn cắt đứt quan hệ với tôi sao?"
Tôi ngơ ngác: "Chúng ta có quan hệ gì à?"
Lục Dịch Hàn mắt đỏ hoe, giọng khàn khàn hỏi: "Vậy... em luôn nghĩ bản hợp đồng đó là hợp đồng bao nuôi của tôi sao?"
Tôi ngớ người hỏi lại: "Chẳng lẽ không phải à?"
"Tôi…”
Lục Dĩ Hàn cười chua chát, giọng nói nghẹn ngào: "Không phải, tôi không hề muốn bao nuôi em."
Tôi nghiêng đầu, nói với anh ta: "Nhưng trong mắt tôi, anh thật sự đang bao nuôi tôi."
"Anh bao nuôi tôi, là vì xem tôi như thế thân của Sở Yên Ngữ, anh chưa bao giờ thực sự quan tâm đến tôi.
"Mỗi lần anh đưa tôi đến dự tiệc, anh đều bỏ tôi lại một mình. Trong giới ai cũng biết anh thích Sở Yên Ngữ, cô ấy là ánh trăng sáng của anh. Còn tôi là thế thân của cô ấy, vì thế họ tha hồ batnat tôi, chế nhạo tôi, khinh thường tôi. Những lúc đó anh đều không có mặt.
"Anh cũng không biết những chuyện này..."
Lục Dĩ Hàn ngắt lời tôi: "Xin lỗi, tôi thật sự không biết những chuyện này. Tôi... tôi không thích Sở Yên Ngữ, người tôi thích từ đầu đến cuối đều là em!"
Anh ta nhíu mày: "Tôi không biết những tin đồn đó từ đâu ra."
Tôi cầm điện thoại, mở một trang tin lá cải, đọc lớn:
"[Sốc! Cuộc gặp gỡ trên du thuyền, tổng tài nhà họ Lục yêu Sở tiểu thư ngay từ cái nhìn đầu tiên! Khắc cốt ghi tâm!]”