Bạch Nguyệt Quang Đưa Tôi Về Thừa Kế Gia Sản
Chương 7
13
Tôi vừa uống một ngụm nước ngọt xanh lá, liền phun thẳng vào bộ vest cao cấp của Lục Dĩ Hàn .
Tôi ho khan, rút giấy lau và xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi. Ra ngoài tôi sẽ đền anh bộ mới.”
Lục Dĩ Hàn quay lại, cởi áo vest ra.
Mái tóc sau gáy của anh bị nước ngọt xanh lá nhuộm thành màu lục, phát sáng âm u trong bóng tối của rạp chiếu phim.
Anh định đưa tôi khăn giấy, nhưng Tiểu Lục đã nhanh nhẹn đưa khăn giấy ra trước.
“Tiểu thư, cô lau đi ạ.”
Đôi mắt của Lục Dĩ Hàn trong bóng tối lập tức phát ra ánh sáng… màu xanh lá.
“Cảm ơn Tiểu Lục.” Tôi nhận lấy khăn giấy, rồi tiện tay đưa cả hộp khăn giấy bên cạnh cho Lục Dĩ Hàn .
“Anh Lục, anh lau đi.”
Khóe miệng anh cong lên đầy cay đắng, giọng nói trầm lạnh:
“Anh Lục… em gọi tôi xa lạ đến thế sao?”
Tôi ngập ngừng: “Thế gọi anh là… Đại Lục nhé?”
Tiểu Lục không nhịn được, bật cười: “Phụt!”
“Đại Lục·Dĩ Hàn”: “…”
Cậu em thứ bảy cố nhịn cười, lên tiếng: “Thôi nào, xem phim đi.”
Phim bắt đầu chiếu.
Cốt truyện kể về một cô tiểu thư nhà giàu ở Kinh Thành bị xe đ â m, mất trí nhớ và bị một chàng trai nghèo lừa gạt.
Chàng trai giả mạo, ký hợp đồng bao nuôi cô và é p cô sinh con. Anh ta bắt cô đi mua xì dầu, nhưng trên đường đi, cô lại bị xe đ â m và khôi phục trí nhớ.
Cô tiểu thư xông vào nhà chàng trai nghèo, tát anh ta và quát:
“Anh có biết bố tôi là ai không?!”
Chàng trai: “Tôi không quan tâm bố cô là ai. Xì dầu mua về chưa?”
Cô tiểu thư lấy vỏ chai xì dầu đ ậ p thẳng vào đầu anh ta:
“Nhớ lấy, bố tôi tên là Long Ngạo Thiên!”
Ngay sau đó, bố cô – Long Ngạo Thiên – dẫn mười một vệ sĩ p h á cửa xông vào.
Ông ngậm điếu thuốc, lạnh lùng nói: “Nhóc con, chính mày batnat con gái tao à?”
Tôi sững người. Khoan đã… sao ông Long Ngạo Thiên này lại giống bố tỷ phú của tôi – Sở Ngạo Thiên – đến thế?
Nhìn xuống dòng chữ nhỏ dưới màn hình, tôi lập tức hiểu ra.
“Vai khách mời: Sở Ngạo Thiên.”
Trời ơi! Đúng là bố tôi! Ông còn đi đóng vai khách mời cơ đấy.
Cậu em thứ tư dịu dàng khen: “Sợi dây chuyền vàng trên cổ bố thật đẹp, rất có phong cách.”
14
Tôi có hơi lúng túng, nhưng vẫn cố gắng vừa ăn bắp rang vừa tiếp tục xem.