Bạch Nguyệt Quang Đưa Tôi Về Thừa Kế Gia Sản

Chương 6

11

 

 

Tôi dẫn mười một người đàn ông đi nhận vé xem phim.

 

 

Nhân viên soát vé là một chàng trai có gương mặt rất đẹp, tôi không nhịn được mà nhìn anh ấy thêm vài lần.

 

 

Quản lý rạp rất tinh ý, lập tức lên tiếng:

“Tiểu Lục, lại đây nào.”

 

 

Tiểu Lục bước ra, gương mặt anh ta có đến tám phần giống với Lục Dĩ Hàn .

 

 

Tôi ngạc nhiên: “Cậu tên gì?”

 

 

Anh ta trả lời: “Tiểu thư, tôi tên là Lục Tự Hàn.”

 

 

Tôi thì thầm: “Giống, thật quá giống… Cả tên cũng giống nữa!”

 

 

Lục Dĩ Hàn đứng một bên, gương mặt đen kịt.

 

Cậu em trai thứ bảy cười tủm tỉm, nghiêng đầu nói: “Xem ra gia đình Một Nhà Yêu Thương lại sắp có thêm một thành viên mới rồi.”

 

 

Anh chàng thứ tư rất hòa nhã, tháo một viên ngọc lục bảo từ chiếc thắt lưng đính vàng của anh chàng người mẫu, rồi đưa nó cho Tiểu Lục:

 

 

“Cậu em ngoan, bọn anh đến vội không chuẩn bị gì, chỉ có chút quà nhỏ này thôi.”

 

 

Tiểu Lục bối rối nhận lấy, căng thẳng nói:

“Cảm… cảm ơn ạ.”

 

 

Anh chàng người mẫu cúi xuống nhìn chiếc thắt lưng bị mất một viên ngọc, nghiến răng nói:

 

 

“Anh cao quý lắm nhỉ? Lại đi tháo ngọc lục bảo từ thắt lưng của tôi để tặng cho người khác!”

 

 

Anh chàng thứ tư nhún vai: “Chứ chẳng lẽ tháo viên ngọc trai Nam Phi từ giày của Quyền Thiếu?”

 

 

Quyền Thiếu, cậu cả của một gia đình giàu có, chỉ biết cúi đầu nhìn viên ngọc trai sáng rực trên đôi giày của mình.

 

 

Nam chính số một vỗ vai Tiểu Lục:

“Nhớ đấy, từ nay cậu là thành viên số 12.”

 

 

Tiểu Lục ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”

 

 

Anh chàng thứ tư kéo Tiểu Lục đến trước mặt Lục Dĩ Hàn, nói:

“Đến chào tiền bối số 11 của cậu đi nào.”

 

 

Tiểu Lục lí nhí: “Tiền bối số 11, chào anh ạ.”

 

 

Lục Dĩ Hàn, người vừa bị kick khỏi nhóm Một Nhà Yêu Thương, chỉ lạnh lùng nhìn cậu ta mà không nói lời nào.

 

 

Tiểu Lục nhìn chằm chằm vào mặt Lục Dĩ Hàn, dường như hiểu ra điều gì, quay sang tôi và nói:

“Tiểu thư! Tôi có thể phẫu thuật thẩm mỹ để giống tiền bối số 11 vì cô!”

 

 

Tôi hít một hơi lạnh: “Không, không cần! Cậu cứ làm chính mình là được rồi!”

 

 

Lục Dĩ Hàn gần như bị câu nói của Tiểu Lục làm tức chec. Anh đẩy Tiểu Lục vào góc tường, lạnh lùng nói:

 

“Cậu nhớ kỹ, dù có bắt chước thế nào thì cậu cũng không bao giờ là tôi!”

 

 

Tiểu Lục run rẩy, lí nhí xin lỗi: “Tiền bối, xin lỗi, xin đừng giận mà…”

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận