Ánh Sáng Dẫn Lối Tự Do

Chương 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

10.

Sau khi Bạch Vi cuỗm sạch tiền,

tài khoản công ty phong tỏa vì kiện tụng,

Cao Minh đến cả tiền thuê căn hộ tháng tới cũng xoay nổi.

Bị chủ nhà đuổi thẳng cổ như đuổi một con ch.ó hoang,

tàn ma dại, lang bạt giữa thành phố mà từng tin là “sân khấu huy hoàng” của đời .

Không còn ai để bám víu, còn nơi nào để trốn.

Anh đành mua tấm vé tàu xanh rẻ nhất, lặng lẽ về quê — nơi từng là “vinh quy bái tổ”, giờ chỉ còn là chốn trốn chạy cuối cùng.

khi kéo chiếc vali cũ kỹ căn nhà hai tầng từng khoe mẽ với thiên hạ,

c.h.ế.t lặng.

Trên cánh cửa — một tờ niêm phong to đùng, đóng dấu tòa án đỏ ch.ót.

Anh lập tức lao đến xé.

giấy dán quá c.h.ặ.t, gỡ mãi .

Hàng xóm xung quanh bắt đầu ló đầu, chỉ trỏ.

“Ơ kìa… Cao Minh ? Trông t.h.ả.m kìa!”

“Nghe bảo vợ cũ kiện, bồi thường cả đống tiền!”

“Đáng đời! Hồi đó cô Giang Ninh thế mà giữ!”

Mãi mới :

ngày bỏ tiền đặt cọc cho em trai – Cao Bằng – mua nhà.

khoản vay thế chấp tên… căn nhà cũ ở quê của bố .

Gần đây, Cao Bằng ăn lụn bại, trả nổi nợ.

Ngân hàng tới thu nợ, thế là… nhà cũng mất.

Gia đình mà từng rút ruột rút gan để nâng đỡ,

đến khi sụp đổ, từng một đều lưng.

Tuyệt vọng, gọi cho em trai —

gọi điên cuồng như níu lấy sợi dây sinh mạng cuối cùng.

Đầu dây bên , chỉ còn giọng uể oải và né tránh:

“Anh … giờ em còn lo em là may .

Nhà mất thì mất thôi… đừng gọi em nữa ? Cứ như đổ hết lên đầu em …”

Bíp—

Điện thoại dập thẳng.

Lạnh như chiếc niêm phong cửa nhà.

11.

Lúc nhận cuộc gọi từ Cao Minh, đang cùng Chu Dịch An xem sa bàn một khu chung cư mới mở bán.

Điện thoại là từ máy công cộng trong bệnh viện.

Giọng khàn đặc, như lưỡi nỗi tuyệt vọng cứa rách từng tấc một.

Anh , – Lưu Thúy Lan – nguy kịch.

Bác sĩ bảo, thể chỉ còn đếm bằng ngày.

giờ năng rõ nữa, nhưng vẫn luôn lẩm bẩm gọi tên .

Nói rằng… gặp cuối khi nhắm mắt.

“Giang Ninh… coi như xin em…”

“Em tội nghiệp … đến gặp bà một thôi…”

Anh nghẹn ngào, gần như thể thành tiếng.

Chu Dịch An thấy sắc mặt đổi, liền nhẹ nhàng nhận lấy điện thoại.

Sau vài câu hỏi ngắn gọn, đáp bằng giọng dứt khoát:

“Chúng sẽ cân nhắc.”

Rồi cúp máy.

Sau đó, sang hỏi :

“Em ?”

qua ô cửa kính, ánh nắng ngoài trời đến ngột ngạt.

Một lúc lâu , mới chậm rãi gật đầu:

“Đi.

Có những chuyện… cần kết thúc.”

Chu Dịch An hỏi thêm. Chỉ nhẹ nhàng đáp:

“Được. Anh cùng em.”

Chúng lái xe vài tiếng, đến một thị trấn nhỏ hẻo lánh, nơi trạm y tế cũ kỹ còn vương mùi t.h.u.ố.c sát trùng và thở của những điều mục nát.

Trong căn phòng bệnh đơn sơ, Lưu Thúy Lan giường bệnh, gầy trơ xương, khuôn mặt trũng sâu, ánh mắt từng sắc bén giờ đục ngầu, rời rạc và tắt dần ánh sáng.

Khi thấy bước , con ngươi bà động đậy.

Cổ họng chỉ phát những âm thanh khò khè, cố gắng gì đó nhưng bất lực.

Cao Minh “phịch” một tiếng quỳ sụp mặt .

Anh giờ đây… chẳng còn chút gì gọi là “Cao tổng”.

Già nua, tóc bạc, râu xồm xàm, dáng vẻ tiều tụy như qua mấy mùa đông lạnh nhất đời .

“Giang Ninh…”

“Anh sai … tất cả đều là của …”

“Em giúp thôi… chỉ một cuối cùng thôi…”

“Cứu với… tiền viện phí sẽ trả… cho dù trâu ngựa cũng …”

Anh ôm c.h.ặ.t lấy chân , gào như một con ch.ó hoang đuổi khỏi nhà.

Nước mắt nước mũi giàn giụa, chẳng còn chút gì gọi là tự trọng.

chẳng buồn đẩy , cũng chẳng thèm cúi đầu .

chỉ lặng lẽ bước qua , thẳng đến bên giường bệnh của Lưu Thúy Lan.

Từ trong túi xách, lấy một chiếc phong bì màu nâu.

Rút bộ tiền bên trong — đúng 5.800 tệ tiền mặt, những tờ tiền mới tinh còn nguyên mùi ngân hàng.

sắp xếp từng tờ ngay ngắn, đặt chiếc tủ đầu giường, ngay cạnh bình truyền dịch của bà .

Cao Minh c.h.ế.t lặng.

Trên giường bệnh, đôi mắt đục ngầu của Lưu Thúy Lan cũng đột nhiên mở to, khó hiểu — ánh mắt , là kinh ngạc, là ngỡ ngàng, là sợ hãi.

thẳng , giọng nhẹ nhàng, rõ ràng — như đang sổ nợ một cách công bằng:

“Năm nghìn tám trăm tệ , tiền t.h.u.ố.c,

cũng tiền chu cấp.”

“Đây là tiền sính lễ năm xưa,

là tiền mà con trai bà từng trao cho khi cưới hỏi.”

“Những năm qua, bỏ cho cái nhà — cả tiền lẫn tình —

tổng cộng hơn một trăm vạn.”

“Trừ hết, cộng , cân đối ân oán,

cộng thêm phần tình nghĩa cuối cùng tiêu hết sạch.”

“Còn đúng năm nghìn tám trăm tệ

trả cho bà.”

“Từ giờ trở ,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-sang-dan-loi-tu-do-xeqw/chuong-7.html.]

chúng còn nợ gì nữa.”

Vừa dứt lời, hai mắt Lưu Thúy Lan mở to đến cực điểm.

như gì đó — cổ họng chỉ phát âm thanh gấp gáp, đứt quãng.

Sau một cơn co giật mạnh, bà bỗng trắng bệch, lặng thinh.

Tiếng máy đo nhịp tim đột nhiên chuyển thành một đường thẳng kéo dài.

Tiếng bíp — bíp — bíp… im bặt.

Một âm thanh ch.ói tai, đanh và dứt khoát, vang vọng khắp căn phòng ngột ngạt.

đầu.

Không cần xác nhận.

xoay , cùng Chu Dịch An bước khỏi căn phòng ngập tràn mùi t.h.u.ố.c sát trùng và t.ử khí.

Phía lưng là tiếng gào xé ruột của Cao Minh, như x.é to.ạc cả hành lang bệnh viện.

chỉ như gió thoảng.

Tất cả “nợ cũ” của ,

từ nay,

xóa sổ.

**Một dấu gạch chéo cuối cùng —

Thanh toán. Hết nợ. Không .

12.

Một năm .

— với tư cách cổ đông lớn nhất — chính thức đồng ý thương vụ mua công ty của Cao Minh bởi một tập đoàn niêm yết sàn chứng khoán.

bán hết 51% cổ phần đang nắm giữ.

Khoản tiền thu về đủ để sống nửa đời còn một cách dễ chịu, bình yên, và tự do.

Còn Cao Minh — dù mang danh “ sáng lập” kiêm “tổng giám đốc” —

khi công ty thâu tóm, chỉ nhận một phần nhỏ lẻ như xương thừa cho ch.ó gặm.

Anh đ.á.n.h mất cơ hội gượng dậy.

Từ một “ chủ” kiêu ngạo, biến thành một thuê hèn mọn.

Nghe đó thành phố nữa.

Quay về quê — sống lay lắt nhờ việc vặt và nhờ vả họ hàng.

Trong làng, trở thành ví dụ điển hình để các phụ mang răn dạy con cái.

Mỗi ai nhắc đến, đều chỉ lắc đầu và :

“Thấy ? Đó chính là cái giá của kẻ vong ân phụ nghĩa.”

dùng một phần trong tiền thu về,

tên cá nhân thành lập một quỹ hỗ trợ pháp lý phi lợi nhuận,

chuyên giúp đỡ những phụ nữ từng giống :

Bị bóc lột trong hôn nhân, “bòn rút” cả tinh thần lẫn tài chính nhân danh tình yêu.

Chu Dịch An trở thành cố vấn pháp lý chính của quỹ.

Vào một buổi trưa đầy nắng, khi thành hồ sơ cho một vụ hỗ trợ mới,

bất ngờ ngỏ lời cầu hôn.

Không nhẫn kim cương to bằng hạt bắp, màn flashmob cầu kỳ.

Chỉ là một chiếc nhẫn bạch kim nhỏ gọn, đơn giản, thanh lịch,

nhẹ nhàng đeo lên ngón áp út của ,

kèm theo ánh mắt thẳng thắn và câu chân thành:

“Giang Ninh…

Anh gì để về quá khứ,

nhưng tương lai của ,

sẽ là của em – trọn vẹn.”

mắt , mỉm ,

khẽ gật đầu.

Chúng trượt tuyết ở Thụy Sĩ.

Gió lạnh. lòng ấm.

Cuối cùng, cần tha thứ cho ai cả.

chỉ cần tha cho chính

để sống tiếp,

nhẹ hơn, sáng hơn, và yên hơn bao giờ hết.

Trên đỉnh dãy Alps hùng vĩ phủ trắng tuyết,

chúng khoác những bộ đồ trượt tuyết dày cộm,

đùa như hai đứa trẻ.

Chu Dịch An giơ điện thoại lên,

ghi một khoảnh khắc — giang rộng hai tay, đón lấy ánh nắng mặt trời rực rỡ.

Trong bức ảnh ,

nụ môi là nụ sáng rực nhất, tự do nhất mà từng trong đời.

Không còn gồng, còn gượng.

Chỉ còn bình yên – và một chút hạnh phúc cần chứng minh với ai.

Tối hôm đó, đăng bức ảnh lên trang cá nhân.

Dòng caption chỉ vỏn vẹn một câu —

giống hệt như câu mà Cao Minh từng một năm :

“Chào đón cuộc sống mới.”

Chỉ khác là —

cuộc sống mới của ,

thứ ai đó “trao cho”,

càng thứ “dựa ” để sống còn.

Mà là

tự đập nát xiềng xích,

tự qua đổ nát,

tự dậy từ đống tro tàn.

Đường — sáng rõ, đàng hoàng, cúi đầu, hổ.

Một bạn chung nhanh ch.óng chụp màn hình bài đăng ,

gửi cho Cao Minh.

Anh sẽ phản ứng thế nào?

Giận dữ?

Hối hận?

Hay… chỉ còn tê liệt và trống rỗng?

.

Cũng chẳng buồn .

Vì từ lâu ,

còn là chuyện gì đáng để bận tâm.

-hết-

Bạn cần đăng nhập để bình luận