Ánh Sáng Dẫn Lối Tự Do

Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh bùng nổ.

“Cô thì cái gì!”

Cơn giận và mặc cảm xé toạc, gào lên như con thú tổn thương:

tất cả cũng là vì cái nhà ! Vì cô! Vì con!”

“Vì ?”

Bạch Vi ôm con gái lòng, lùi về nửa bước, như một xa lạ.

Giọng cô khô khốc:

“Cao Minh, thật . Anh còn bao nhiêu tiền?”

siết c.h.ặ.t con trong tay, giọng dần cao lên, xen lẫn hoảng loạn:

“Tiền sữa nhập khẩu tháng của con thì ?

Chiếc xe mà hứa mua cho ?

Còn căn hộ ? Anh lấy gì để trả tiền thuê tháng tới?

Hay là… chỉ còn cái vỏ rỗng?”

Đây là đầu tiên kể từ khi dọn về sống chung, hai cãi to.

Từ chuyện tiền nong, cãi sang chuyện tình cảm.

Rồi từ tình cảm, cãi tất cả những toan tính, dối lừa trong mối quan hệ tưởng chừng êm .

Bạch Vi bắt đầu chất vấn Cao Minh, hỏi rằng từ đầu đến cuối, chỉ đang lợi dụng cô để rũ bỏ vợ “nhàm chán” và “vô vị” đó .

Còn Cao Minh thì tức tối phản bác, rằng thứ mà Bạch Vi yêu, bao giờ là con — mà là tiền của .

Cái thứ họ tô vẽ là “tình yêu đích thực”, khi đối diện với liều t.h.u.ố.c thử mang tên tiền bạc, mỏng manh đến đáng thương.

Cao Minh lúc rối như tơ vò.

Một bên là vụ kiện pháp lý do khởi xướng, với tiền hơn 87 vạn đang treo lơ lửng đầu.

Một bên là “chân ái” đang trong trạng thái sẵn sàng ôm con bỏ chạy bất cứ lúc nào.

Nghe gần đây, Bạch Vi bắt đầu âm thầm hỏi han bạn bè luật sư, tìm cách điều tra tình hình tài sản và cổ phần của công ty Cao Minh.

Từng là “nữ thần dịu dàng”, giờ cô đang bắt đầu lên kế hoạch thoát cho con , hề báo .

Khi đến những chuyện , trong lòng gợn sóng nào cả.

Bởi đây chẳng là mặt thật nhất của con ?

Một mối quan hệ đặt nền tảng lợi ích — khi lợi ích sụp đổ, thứ tình cảm cũng sụp theo, còn gì.

Cao Minh, thứ mà từng tự hào gọi là “cuộc sống mới”, giờ đang dần hóa thành một cơn ác mộng mới.

chỉ là yên trong bóng tối, lặng lẽ đẩy kịch bản đến đoạn cao trào.

7.

Trong văn phòng của Chu Dịch An, bầu khí phần trầm lặng.

“Khoản nợ 870.000 tệ, chúng đầy đủ chứng cứ, khả năng thắng kiện cao.” Anh chỉ tay xấp hồ sơ dày bàn.

còn 500.000 tệ mà cô thế chấp căn nhà hôn nhân để cho vay khởi nghiệp, phía luật sư bên thể sẽ viện lý rằng đó là ‘đầu tư tài sản chung trong hôn nhân’.”

“Trường hợp tòa chấp nhận quan điểm đó, cô sẽ chỉ chia một nửa — và thể động đến cổ phần công ty của .”

Đây là điểm nghẽn lớn nhất của chúng hiện tại.

Cũng chính là con bài mà Cao Minh đang đặt cược.

Anh chắc hẳn tin rằng, công ty là “tử huyệt” thể chạm .

Là thành lũy cuối cùng, là thứ giúp vẫn giữ thể diện.

ánh mắt cau c.h.ặ.t của Chu Dịch An, chỉ khẽ lắc đầu, bình tĩnh lấy một chùm chìa khóa nhỏ từ móc khoá cá nhân — và rút một chiếc chìa mờ nhạt, cũ kỹ nhất.

dùng nó mở chiếc tủ tài liệu riêng mà gửi tại văn phòng luật của từ lâu.

Trong đống hồ sơ niêm phong cẩn thận, lấy một túi giấy màu nâu dán kín.

Đó là “ngòi nổ” mà từng chôn đáy vực tuyệt vọng nhất của đời .

Chu Dịch An nhận lấy, lộ rõ vẻ thắc mắc.

Anh xé mép dán.

Bên trong là một tập văn bản pháp lý.

Phía là dòng chữ in đậm:

“Phụ lục bổ sung thỏa thuận tài sản trong thời kỳ hôn nhân.”

cần vẫn nhớ rõ — đó là ngày đen tối nhất trong cuộc đời , cũng là lúc tự tay đặt viên gạch đầu tiên cho con đường rút lui.

Sau ca phẫu thuật sảy thai, một chiếc giường trắng nhợt trong bệnh viện.

Cuối cùng, Cao Minh cũng xuất hiện.

Trên tay là bó hoa cẩm chướng héo rũ, mặt là vẻ áy náy đủ để khiến mềm lòng.

Anh nắm lấy tay , lạnh ngắt.

Lặp lặp lời xin :

Anh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-sang-dan-loi-tu-do-xeqw/chuong-5.html.]

Anh khốn nạn.

Anh sai .

Anh hứa từ giờ sẽ đối xử với thật .

Anh cầu xin — đừng ly hôn.

diễn vở kịch đầy cảm xúc mặt , trong lòng chỉ còn một mảnh hoang tàn lạnh lẽo.

rõ — hề giữ lấy vì tình nghĩa.

Điều thực sự giữ , là cây rút tiền giới hạn, là phụ nữ thể gánh vác hậu phương, xoay xở tài chính, chăm sóc gia đình mà đòi hỏi gì cả.

Trái tim c.h.ế.t.

cũng chính trong khoảnh khắc đó, lý trí của bỗng trở nên sáng suốt hơn bao giờ hết.

thẳng mắt , bình tĩnh đưa điều kiện duy nhất:

thể ly hôn,” ,

ký một bản thỏa thuận.”

Nội dung thỏa thuận vô cùng đơn giản, chỉ một điều khoản:

“Công nhận khoản 500.000 tệ vốn khởi nghiệp là tài sản cá nhân hôn nhân của ( hình thành từ khoản vay ngân hàng bằng việc thế chấp nhà riêng), xem là khoản đầu tư cá nhân. Do đó, sở hữu 51% lợi nhuận từ hoạt động kinh doanh của công ty kể từ thời điểm đó.”

Khi , Cao Minh đang cố gắng hết sức để giữ chân .

Công ty lúc đó mới thành lập, còn đang trong giai đoạn “đốt tiền”, khái niệm “lợi nhuận tương lai” trong mắt chẳng khác gì một tờ séc rỗng .

Để trấn an vợ đang “tâm lý bất ” như , gần như nghĩ ngợi gì.

Cầm b.út lên, kí một phát rõ to, ấn luôn dấu vân tay đỏ ch.ót.

Ký xong, còn thở phào nhẹ nhõm, cứ như giải quyết một cái “phiền phức”.

Anh hề — chính tay bản án t.ử hình cho bộ sự nghiệp và cái gọi là sĩ diện đàn ông.

đưa bản hợp đồng — với chữ ký bay bướm như rồng múa phượng bay và dấu tay đỏ tươi — đặt xuống mặt Chu Dịch An.

Chu ban đầu sững .

Sau đó, mở bản thỏa thuận và bắt đầu từng dòng, từng chữ một cách cẩn trọng.

Khi ánh mắt lướt tới phần cuối của bản thỏa thuận — nơi chữ ký và ngày tháng rõ ràng của Cao Minh — đôi mắt phía cặp kính gọng vàng của Chu Dịch An lập tức ánh lên một tia sáng ch.ói lòa.

Đó là ánh mắt của một thợ săn lão luyện, khi phát hiện con mồi hảo nhất đời .

Hứng khởi. Phấn khích. Gần như run rẩy.

“Giang Ninh…” – ngẩng lên, giọng khàn hẳn vì kích động –

“Chúng nắm chắc phần thắng .”

“Với bản hợp đồng , ngoài 870.000 tệ nợ trả…”

“Cả công ty của … cũng chẳng còn là của nữa!”

khuôn mặt rạng rỡ của , ánh mắt như một chiến binh thấy thắng lợi đến gần.

Còn — vẫn điềm nhiên như cũ.

chậm rãi , giọng nhẹ như gió nhưng từng chữ như đóng đinh:

“Luật sư Chu…”

“Thứ , xưa nay từng là tiền.”

chính tay …”

“Chứng kiến cái đế chế ảo tưởng mà dốc hết tự tôn để dựng nên — từng viên gạch, từng lớp tường, từng vệt sơn hào nhoáng — sụp đổ , ngay mắt .”

8.

Phòng xử án tĩnh lặng và nghiêm trang.

Ghế dự khán lác đác vài đồng nghiệp cũ trong công ty, cùng mấy bà con xa bên nhà họ Cao đến “xem kịch”.

Cao Minh ở ghế đơn, là bộ vest phẳng phiu mới cắt, cố tạo dáng vẻ của một “doanh nhân thành đạt oan ức”.

Một kiểu vai diễn nạn nhân mà vốn quen thuộc.

Luật sư của — một gã trung niên trông trơn tru và dẻo miệng đúng kiểu “cáo già” — nhanh ch.óng bắt đầu phần biện hộ bằng chiêu bài quen thuộc: “vợ chồng tình nghĩa.”

Ông cảm xúc dạt dào kể “quãng thời gian đẽ” từ thời sinh viên yêu đến lúc nên duyên vợ chồng của và Cao Minh, cố biến tất cả những khoản tiền bỏ thành những “món quà tự nguyện vì tình yêu chân thành”.

“Thưa quý tòa,” ông , giọng run run như thể xúc động,

chủ , Cao Minh, và cô Giang Ninh từng là cặp đôi khiến bao ngưỡng mộ. Một trai xuất nông thôn chí tiến thủ, một cô gái thành thị thông minh, xinh — sự kết hợp của họ vốn dĩ là một câu chuyện cổ tích giữa đời thực. Trong suốt hôn nhân, cô Giang Ninh vì yêu chồng, vì tin tưởng, chủ động hỗ trợ về tài chính.”

“Vậy thì thưa quý tòa, những khoản tiền đó — từng là biểu hiện của tình yêu — ly hôn bỗng chốc liệt thành từng khoản nợ tình, nghĩa?”

Gã dừng đúng nhịp, sang bằng ánh mắt đầy thương hại và trách móc:

“Rõ ràng đây là một vụ trả thù vì tình, khi cô Giang Ninh thể chấp nhận sự thật rằng cuộc hôn nhân kết thúc.”

Bên diễn tròn vai.

Cao Minh cúi đầu, siết c.h.ặ.t hai tay, gương mặt tỏ vô cùng đau khổ, như thể đang chịu nỗi oan ức lớn nhất thế gian.

Nếu chính từng là trải qua hết những năm tháng phản bội, lừa dối, lạnh lùng và chối bỏ —

lẽ cũng sẽ thấy… cảm động.

cần cảm xúc.

sự thật.

Bạn cần đăng nhập để bình luận