Vài giây , là cơn bùng nổ dữ dội hơn:
“Chỉ vì 5800 tệ thôi mà cô tuyệt tình ?! Giang Ninh! Cô còn lương tâm ? Bao nhiêu năm nghĩa vợ chồng, cô nuốt trôi hết ?!”
“Nghĩa tình”?
Nghe đến hai từ đó, suýt bật thành tiếng.
Một cảm giác ghê tởm chán chường trào lên từ dày, nghẹn ngang cổ họng.
“Nghĩa tình?”
bật lạnh:
“Cao Minh, khi ngoại tình trong thời gian hôn nhân, khi để Bạch Vi mang thai, khi ép ký đơn ly hôn — thì cái gọi là nghĩa tình đó, chẳng chính tay vứt thùng rác và châm lửa đốt thành tro ?”
“Khi ôm đứa con riêng, tổ chức tiệc ăn mừng ‘cuộc đời mới’, lúc đó nhớ mà đến hai chữ ‘nghĩa tình’ với ?”
Anh chặn họng, nổi câu nào.
nhanh, như kẻ quen đóng vai nạn nhân, đổi giọng — bắt đầu rơi thế… bán t.h.ả.m.
“Mẹ … bà bệnh, cao huyết áp, tim mạch, mỗi tháng đều uống t.h.u.ố.c. Bà chỉ trông chờ khoản tiền đó sống qua ngày… Cô cắt thì bà sống đây? Cô định ép bà c.h.ế.t ?!”
Giọng bắt đầu nghẹn , như sắp đến nơi, diễn tròn vai một con đầy hiếu thảo.
Nếu là , thể mềm lòng.
bây giờ? Chỉ thấy buồn .
“Đó là trách nhiệm của , Cao Minh.”
“Anh là con trai bà . Việc chu cấp, chăm sóc là nghĩa vụ pháp luật của , của .”
“ kiếm tiền bằng mồ hôi và công sức của chính , từng đồng từng cắc đều từ trời rơi xuống. nghĩa vụ — và càng hứng — tiếp tục chu cấp cho một từng mắng nhiếc, khó, và luôn coi như cái máy rút tiền.”
Anh gào lên, tức đến độ gần như nghiến răng:
“Giang Ninh! Cô đừng ép ! Cô chuyện đến tuyệt tình như thế, chắc kết cục !”
Ồ?
Giờ chuyển sang đe dọa ?
Trái , thấy hứng thú, giọng mang theo chút khiêu khích:
“Thật ? Vậy cũng thử xem — thể gì khiến ‘gặp bất lợi’?”
“Cô tin , mà…”
chẳng buồn thêm mấy lời vô nghĩa đó nữa.
“Tút ——”
dứt khoát cúp máy.
Không chút do dự, kéo điện thoại của danh sách chặn.
Rồi đến bà Lưu Thúy Lan.
Rồi đến em trai — Cao Bằng.
Rồi cả em gái — Cao Mẫn.
Tất cả những ai mang họ Cao, chặn hết — một cho sạch.
Làm xong, ném điện thoại qua một bên.
Cả thế giới… bỗng trở nên yên tĩnh đến lạ.
bước đến bên cửa sổ, kéo rèm .
Bên ngoài là ánh đèn rực rỡ trải dài khắp thành phố, lấp lánh như dải ngân hà.
Còn … cuối cùng cũng thoát khỏi cái vũng lầy khiến nghẹt thở suốt bao năm qua.
Cuộc ly hôn — là kết thúc.
Mà là điểm khởi đầu, để thanh toán bộ những “món nợ cũ”.
3.
Trong máy tính ở phòng việc của , một thư mục mã hóa ba lớp.
Tên thư mục đơn giản, chỉ vỏn vẹn bốn chữ:
“Sổ nợ nhà họ Cao.”
Mở , bên trong là một file Excel mang tên:
“Chi tiêu nhà Cao Minh.”
Hàng trăm dòng dữ liệu dày đặc, ghi rõ từng khoản tiền mà bỏ trong suốt năm năm hôn nhân — đau đến khó tin.
Đây là một vợ hy sinh cho gia đình.
Mà là một báo cáo tài chính đẫm m.á.u của một dự án xóa đói giảm nghèo .
lướt con chuột xuống từng dòng, những ký ức bụi phủ lâu nay lượt hiện lên, như thước phim cũ phai màu tua ngược trong đầu.
【Khoản nợ thứ nhất: Tài sản tiền hôn nhân bốc 】
• Ngày tháng: Tháng thứ hai khi cưới, cách đây 5 năm.
• Nội dung: Chuyển nhượng xe hồi môn.
• Số tiền: -200.000 tệ.
• Ghi chú:
Bố thương xa nên tặng một chiếc xe trị giá hai trăm ngàn tệ hồi môn.
Ngay hôm khi nhận chìa khóa, Cao Minh toe toét với :
“Ninh Ninh , em xem bố ở quê khổ sở quá, xe cộ gì cả. Mà vợ chồng ở gần, xe dùng tới nhiều. Hay là để mang về quê cho ông già , tiện, mặt mũi với bà con.”
lúc đầu óc màu hồng, chỉ nghĩ là con hiếu thảo nên gật đầu đồng ý.
Kết quả?
Chiếc xe về đến quê, ngày hôm tên giấy tờ đổi sang cha .
【Khoản nợ thứ hai: Chuỗi ngày chu cấp hồi kết】
• Ngày tháng: 4 năm .
• Nội dung: Bắt đầu chuyển sinh hoạt phí cho chồng – bà Lưu Thúy Lan.
• Số tiền: -2.000 tệ/tháng.
Bà gọi điện cho , kể khổ:
Rằng bà Vương đầu xóm mỗi tháng con trai chu cấp 3.000 tệ, bà Lý bên làng con dâu tặng hẳn một chiếc vòng vàng.
Còn bà thì tay trắng, cũng coi thường, chẳng ngẩng nổi đầu với thiên hạ.
Cao Minh thì kế bên thêm dầu lửa:
“Ninh Ninh , cũng khổ, coi như là báo hiếu em.”
Thế là bắt đầu chuyển 2.000 tệ mỗi tháng cho bà .
Chưa đầy nửa năm, bà đòi tăng lên 3.000.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/anh-sang-dan-loi-tu-do-xeqw/chuong-2.html.]
Rồi thì viện cớ vật giá leo thang, sức khỏe yếu, giao tế trong làng…
Cứ thế tăng dần đều — cho đến con 5.800 tệ mỗi tháng như bây giờ.
Tổng cộng năm năm: hơn 280.000 tệ.
【Khoản nợ thứ ba: Cái hố đáy】
• Thời gian: 3 năm – em trai Cao Minh tên là Cao Bằng sắp cưới vợ
• Nội dung: Khoản "vay" để đặt cọc nhà cưới
• Số tiền: -200.000 tệ
Ghi chú:
Cao Minh nắm tay , mặt mày ủ rũ:
“Ninh Ninh , em trai chỉ còn thiếu đúng 200.000 để đặt cọc nhà, bên gái thì đang ép cưới, thì hôn nhân đổ bể mất. Anh là trai nó, chẳng lẽ nó lấy vợ xong?”
Anh thề thốt đảm bảo:
“Tiền coi như vay của em. Đợi công ty xoay vòng , trả ngay!”
rút sạch bộ tiền tiết kiệm hôn nhân của , chuyển cho .
Tới giờ — từng nhắc .
【Khoản nợ thứ tư: Gánh nặng áp đặt mang tên “trách nhiệm”】
• Thời gian: 2 năm – em gái Cao Minh, tên là Cao Mẫn, đậu đại học
• Nội dung: Học phí và chi phí sinh hoạt cho 4 năm
• Số tiền: -60.000 tệ (ước tính)
Ghi chú:
Bà Lưu Thúy Lan thèm thương lượng, trực tiếp lệnh:
“Giang Ninh, chị dâu lớn là như ! Con bé Cao Mẫn học, đương nhiên là mày lo!”
Cao Minh cũng gật đầu cái rụp:
“Cả nhà chỉ một đứa đậu đại học, em là chị dâu, lẽ thể hiện gì?”
Thế là học phí, ký túc xá, cộng thêm 2.000 tệ sinh hoạt mỗi tháng — tất cả đều đổ lên đầu .
【Khoản nợ thứ năm: Canh bạc mà đ.á.n.h đổi thứ】
• Thời gian: Một năm rưỡi — Cao Minh quyết định nghỉ việc để khởi nghiệp
• Nội dung: Cầm cố tài sản hôn nhân – vốn khởi nghiệp
• Số tiền: -500.000 tệ
Ghi chú:
Anh vẽ một viễn cảnh tươi , rằng công ăn lương mãi, tự chủ, xây dựng tương lai cho chúng .
… trắng tay.
Cuối cùng, sự thuyết phục khéo léo và những lời mộng mơ về ngày mai rực rỡ, mang căn hộ bố mua cho hôn nhân — cũng là tài sản duy nhất tên — thế chấp ngân hàng.
Khoản vay 500.000 tệ giải ngân.
Và chuyển bộ cho vốn khởi nghiệp.
kéo thanh cuộn đến cuối bảng tính.
Tổng cộng: 1.378.000 tệ.
Một triệu ba trăm bảy mươi tám ngàn.
Con đó… vẫn còn tính đến bao nhiêu lì xì lễ Tết, những món quà lặt vặt mua ngơi tay, những bà Lưu Thúy Lan lên ở chơi bao trọn chi phí sinh hoạt, t.h.u.ố.c men, quà cáp, đủ cả.
từng ngây thơ nghĩ rằng —
Sự hi sinh của , sự dốc lòng toan tính, sẽ đổi lòng ơn.
Sẽ đổi một gia đình yên ấm, đủ đầy.
nhận gì?
nhận cảnh, ngay khi công ty bắt đầu khởi sắc, lập tức mua cho cô thực tập sinh tên Bạch Vi một chiếc túi hàng hiệu giá 30.000 tệ, hề chớp mắt.
Khi hỏi, gạt như ruồi:
“Em gì mà ? Đây là tiếp khách, là quan hệ ăn!”
nhận cảnh, khi m.a.n.g t.h.a.i ba tháng, nôn nghén đến mức ăn gì, sụt cân cả chục ký, chẳng hề thương xót mà còn cau :
“Có mỗi chuyện bầu bì cũng quá. Không lẽ mấy tỷ phụ nữ đời ai sinh con ?”
Nói xong, , chạy tới bệnh viện chăm sóc Bạch Vi — cũng đang… nghén.
nhận cảnh, khi vì mệt mỏi, stress và suy nhược mà sảy thai, bàn mổ lạnh lẽo, run rẩy như lá rụng... thì — chỉ gửi một tin nhắn duy nhất.
Lạnh lùng. Cụt lủn.
Không một cuộc gọi.
Không một lời hỏi han.
Chỉ .
“Công ty cuộc họp quan trọng, . Em tự lo cho nhé.”
Hôm đó, khi đẩy khỏi phòng phẫu thuật, t.h.u.ố.c tê hết, từng cơn đau quặn xoắn nơi bụng như xé đôi.
dòng tin nhắn ngắn ngủn màn hình điện thoại —
và nhận nỗi đau thể xác , so với cái đau trong lòng, chẳng đáng một phần vạn.
Ngay khoảnh khắc …
trái tim c.h.ế.t lặng.
Con còn nữa.
Tình yêu của — cũng tan thành tro bụi.
chiếc giường bệnh trắng bệch, nước mắt chảy cạn một vòng tự lau sạch.
Sau đó, mở máy tính.
Bình tĩnh. Lạnh lùng. Tỉnh táo đến đáng sợ.
bắt đầu sắp xếp thứ trong năm năm qua:
tất cả các khoản chuyển khoản, bộ lịch sử trò chuyện, những đoạn ghi âm bằng chứng.
bắt đầu xây cho một con đường lui.
Một lối thoát còn bóng dáng .
Bởi những món nợ … chỉ cần cắt 5.800 tệ là xong.
Cao Minh — sẽ khiến từng đồng, từng hào… trả hết.
Cả vốn lẫn lời.
Từng món một.
Không thiếu một xu.