Chỉ nhiêu đây thôi vẫn đủ.
Sau tìm thêm vài gánh hát nữa mới .
Nào là tướng thanh, múa rối, hí bóng da... tất cả đều kéo tới đây.
Tốt nhất còn nên tìm thêm vài cô nương hát tiểu khúc, dựng một cái lều mát bên cạnh bán bán rượu.
Vừa uống xem diễn, như mới thật sự gọi là hưởng thụ.
Lúc hoàng hôn buông xuống, ngay nơi cổng chính của Hầu phủ năm xưa — cũng chính là lối Ngõ Giải Trí bây giờ — ngoảnh đầu bộ phố Đông thị.
Mặt trời dần lặn phía tây, ánh chiều tà rải xuống mặt đường đá xanh, phủ lên cả con phố một lớp vàng óng ánh.
Đèn hoa lên, từng chiếc đèn l.ồ.ng trong Đông thị lượt sáng rực, nhuộm đỏ cả dãy phố dài.
Tiếng chiêng trống từ Ngõ Giải Trí phía xa càng lúc càng vang vọng hơn.
Mơ hồ như tiếng mở màn cho một đại hí kịch sắp bắt đầu.
13
Lục Nghiễn một mạch tiến kinh thành, càng càng cảm thấy gì đó đúng.
Hắn nhớ con phố cửa Hầu phủ năm xưa vốn là một trong những con đường yên tĩnh nhất kinh thành.
Hai bên trồng đầy cây hòe, đến mùa hè tán cây rợp kín cả lối .
lúc , con đường rộng gấp hơn ba .
Đường đá xanh đều mới lát, hai bên cửa hàng san sát nối , cứ vài bước một sạp hàng, bán đủ thứ.
Trong lòng “thịch” một tiếng, nhưng vẫn ôm chút may mắn.
Ba năm , kinh thành đổi lớn, nhầm đường cũng là chuyện thường thôi.
Rẽ qua một góc phố, cuối cùng nơi vốn là Hầu phủ trong ký ức hiện một đất trống rộng lớn.
Lá phướn ghi ba chữ “Ngõ Giải Trí Hầu phủ” phần phật tung bay trong gió.
Ngay lá cờ , một tráng hán mặc quần đỏ đang biểu diễn màn “ngực đập đá tảng”.
Một phiến đá xanh nặng hơn trăm cân đè n.g.ự.c , một tráng hán khác vung đại chùy lên.
“Rầm!” một tiếng vang dội, phiến đá vỡ tan thành mấy mảnh.
Đám đông xung quanh lập tức bùng nổ tiếng reo hò như sấm.
Mặt Lục Nghiễn lập tức trắng bệch.
lúc , bên cạnh một nghệ nhân biểu diễn chống sào đang đổi vị trí.
Trên đầu đội một cây tre dài hơn ba trượng, đỉnh sào còn một đứa bé bảy tám tuổi chênh vênh, trong tay xoay ba chiếc đĩa màu sắc sặc sỡ.
“Tránh ! Tránh đường nào!”
Nghệ nhân hét lớn hai tiếng.
Lục Nghiễn vẫn c.h.ế.t trân tại chỗ, mắt chằm chằm lá phướn , cả như điểm huyệt.
“Tránh !”
Nghệ nhân hét thêm một nữa, giọng lớn hơn hẳn.
lúc , nghệ nhân phun lửa đối diện cũng biểu diễn tới cao trào.
Một luồng lửa phụt mạnh khỏi miệng .
ngọn lửa bay lên trời mà quét ngang qua đầu Lục Nghiễn.
Hắn chỉ cảm thấy đỉnh đầu nóng rát một trận, ngay đó ngửi thấy mùi khét quen thuộc.
Trên đảo hoang, mỗi nướng cá mà lửa quá lớn, đuôi cá cũng sẽ cháy đúng cái mùi như thế .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ai-ma-chang-biet-gia-chet/9.html.]
Chỉ trong chớp mắt, hun đến đầu mặt lem luốc, đen sì chẳng khác gì Côn Luân nô.
Đám vây xem đầu tiên còn ngẩn một lát, đó đồng loạt vang nghiêng ngả.
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Lục Nghiễn hét lên một tiếng lùi mạnh về hai bước, hai tay cuống quýt đập loạn lên đầu để dập tắt mấy sợi tóc còn đang bốc khói.
Ngay cả nghệ nhân phun lửa cũng giật nảy .
“Xin xin , vị khách quan , ngài gần quá ! Ta biểu diễn phun lửa mà ngài còn ngay mặt, chẳng tự tìm thiêu ?”
Lồng n.g.ự.c Lục Nghiễn phập phồng dữ dội.
“Đây là Vĩnh Ninh Hầu phủ! Các ngươi dám càn địa bàn của ?”
Người xung quanh lập tức chen tới xem náo nhiệt.
“Vĩnh Ninh Hầu phủ tuyệt tự , ba năm tước tước vị từ lâu. Ngươi là con khỉ rừng từ núi sâu nào chui thế, chuyện mà cũng ?”
Một tiếng sét như nổ vang bên tai.
Lục Nghiễn từng tưởng tượng vô cảnh tượng lúc trở về.
Hắn cho rằng chỉ cần bản phủi tay bỏ thì tự nhiên sẽ dọn dẹp chuyện thỏa.
Đợi đến ngày du sơn ngoạn thủ đủ , phong phong quang quang trở thì vẫn sẽ là thế t.ử Hầu phủ.
ánh mắt quét qua bốn phía, mắt chỉ còn đoàn lạc đà của thương nhân Hồ, những sạp diễn tạp kỹ, đài kể chuyện cùng đủ loại gánh xiếc bán nghệ.
Mọi lời đều nghẹn cứng nơi cổ họng.
Hầu phủ còn nữa.
Tước vị cũng còn nữa.
Nơi chẳng còn một tấc đất viên ngói nào thuộc về .
Nghệ nhân phun lửa ghé mái đầu cháy xém của :
“Khách quan , tóc ngài e là giữ nổi nữa . Ta còn nửa lọ kim sang d.ư.ợ.c, vốn để dành phòng lúc biểu diễn bỏng. Hay ngài lấy mà bôi thử ?”
Lục Nghiễn hung hăng trừng mắt nghệ nhân một cái bỏ .
Hắn quá vội, chân một phiến đá xanh nhô lên vấp , loạng choạng mấy bước, suýt nữa ngã nhào xuống đất.
Đám xem bùng lên một trận vang.
“Người chắc đầu óc vấn đề .”
“Vừa mù ngốc, hết cứu nổi.”
Lục Nghiễn lắc mạnh đầu.
Hắn mới chỉ rời ba năm thôi mà, dù vật đổi dời cũng thể nhanh đến thế !
Hắn bắt đầu nghi ngờ đang mơ.
Hung hăng véo bản một cái mà vẫn tỉnh.
Hắn tát mạnh mặt hai cái nữa, mà vẫn tỉnh nổi.
Nhà của ... thật sự còn nữa .
Liễu thị theo phía , mặc bộ quần áo cũ rách, tóc tai khô vàng, gương mặt gió biển thổi nứt nẻ.
Nàng dè dặt kéo nhẹ ống tay áo .
“Chúng ... bây giờ?”
Lục Nghiễn thèm để ý tới nàng , cứ loạng choạng thẳng về phía phủ Kinh Triệu Doãn.
Hắn là Vĩnh Ninh Hầu.
Là hậu duệ công thần tiên đế đích sắc phong.
Chỉ cần về, chuyện nhất định vẫn còn cơ hội cứu vãn.