Ba ngày , chính ngọ, chính điện Từ Ninh Cung.
Trong điện quỳ kín .
Những ma ma và thái giám đang trực ở Cảnh Nhân Cung, quản sự phụ trách than lửa của Nội Vụ Phủ, còn cả những cung nhân hầu hạ mặt băng hôm đó.
Đen nghịt một mảng, đầu dập xuống đất, ai dám ngẩng lên.
Lan Quý nhân hai ma ma “mời” đến, giữa điện, sắc mặt tái xanh.
“Thái hậu nương nương,”
Nàng cố giữ dáng vẻ đoan trang, “ là ý gì? Thần còn đang mang long tự.”
“Chính vì đang mang long tự,” cắt lời nàng , “càng quỳ mà .”
“Nghe cái gì?”
“Nghe xem, ngươi những gì.”
Ta cầm lấy cuốn sổ đầu tiên bên tay.
“Mùng bảy tháng Chạp, ngày băng hí. Ngươi rõ Ôn Quý phi m.a.n.g t.h.a.i tám tháng, lấy danh nghĩa cầu phúc, ép nàng chân trần lên băng. Khiến hàn khí xâm nhập cơ thể, suýt nữa trượt thai. Có đúng ?”
Lan Quý nhân c.ắ.n môi: “Đó là tổ chế.”
“Bổn cung hỏi ngươi, .”
“… Có.”
“Được.” Ta đặt cuốn sổ xuống, cầm lên cuốn thứ hai.
“Mười hai tháng Chạp, ngươi lấy danh nghĩa hiệp lý lục cung, đem than củi kém chất lượng mua bên ngoài giả than bạc, đưa Cảnh Nhân Cung. Khói than hăng và đục, Quý phi hít liền ho sặc ngừng. Có ?”
Lan Quý nhân cuống lên: “Đó là Nội Vụ Phủ việc bất lực! Liên quan gì đến thần !”
“Quản sự Nội Vụ Phủ khai nhận.”
Ta mở cuốn sổ, :
“‘Cung nữ Xuân Hạnh bên cạnh Lan Quý nhân, đích dặn lấy loại than rẻ nhất, khói lớn nhất.’ Bạch giấy mực đen, điểm chỉ ở đây.”
Sắc mặt Lan Quý nhân càng trắng bệch.
“Mười lăm tháng Chạp, tiệc đêm ở Trường Xuân Cung. Ngươi cố ý sắp xếp chỗ của Ôn Quý phi ở nơi đón gió, lấy danh nghĩa kính rượu, ba hắt rượu lên váy áo nàng . Đêm đó, Quý phi sốt cao. Có ?”
“Đó là ngoài ý !”
“Ngoài ý ?” Ta về phía một tiểu cung nữ đang quỳ, “Ngươi .”
Tiểu cung nữ run lẩy bẩy, dập đầu : “Là… là Lan Quý nhân sai nô tỳ cố ý đổ vò rượu…”
“Tiện tỳ! Ngươi dám vu khống !”
Lan Quý nhân thét lên, định lao tới, nhưng ma ma giữ c.h.ặ.t.
Ta cầm cuốn sổ cuối cùng.
“Ba ngày , Ôn Quý phi lâm bồn. Ngươi giả vờ gặp ác mộng, phát bệnh tim, triệu cả mười bảy thái y của Thái Y Viện đến Trường Xuân Cung, trì hoãn việc cứu chữa, khiến Quý phi băng huyết suýt c.h.ế.t, hoàng t.ử suýt thể chào đời.”
Ta khép sổ , nàng .
“Lan Quý nhân, bốn tội , một là giỡn cợt tổ chế, một là hà khắc với phi tần, một là cố ý gây thương tích, còn tội cuối cùng…”
“Là mưu hại hoàng tự, lung lay quốc bản.”
“Ngươi nhận, nhận?”
Toàn Lan Quý nhân run rẩy, vì tức giận vì sợ hãi.
Nàng đột ngột đầu, về phía Tiêu Tĩnh đang một bên, từ đầu đến cuối một lời.
“Hoàng thượng!”
Nàng lớn,
“Hoàng thượng, một câu ! Thần ! Thần oan! Thái hậu ép c.h.ế.t thần !”
Bàn tay đặt đầu gối của Tiêu Tĩnh siết c.h.ặ.t, môi khẽ động.
Ta .
Hắn ngẩng mắt, đối diện với ánh của .
Chỉ trong chớp mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-sach-cung-hao-khue-mat-git-cau-hoang-de/chuong-5.html.]
Yết hầu khẽ chuyển động, tấm lưng mới thẳng lên một chút, chậm rãi sụp xuống.
Lan Quý nhân dám tin mà mở to mắt,
“Hoàng thượng?! Người… vì giúp thần ? Cuộn trục đó… cuộn trục đó rốt cuộc là gì!”
“Vì khi xem xong… lão yêu bà khống chế?!”
“Làm càn!”
Lão thái giám bên cạnh quát lớn.
Tiêu Tĩnh đột ngột mở mắt, cơ mặt co giật, dường như quở trách Lan Quý nhân ăn hồ đồ, dường như cầu tình cho nàng .
Cuối cùng, chỉ quát khẽ một tiếng: “Lan nhi, câm miệng!”
“Ta !”
Lan Quý nhân sụp đổ, chỉ thẳng mũi ,
“Ngươi là lão yêu hậu! Ngươi dựa cái gì! Hoàng thượng mới là chủ nhân thiên hạ! Ngươi dựa cái gì khiến sợ ngươi! Ngươi dùng yêu pháp gì!”
Ta bình tĩnh chờ nàng mắng xong.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
Sau đó, :
“Quỳ.”
Lan Quý nhân cứng đờ.
“Bổn cung , quỳ.”
Hai ma ma đè vai nàng , dùng sức ấn mạnh xuống.
Bịch một tiếng, đầu gối Lan Quý nhân nện mạnh xuống nền gạch lạnh băng.
Nàng kêu t.h.ả.m một tiếng, vẫn còn giãy giụa.
“Dập đầu.”
Ta tiếp tục ,
“Vì từng việc ngươi , dập đầu tạ tội với Ôn Quý phi, với hoàng tự, với quy củ trong cung .”
“Dập cho đến khi ngươi nhớ kỹ mới thôi.”
Ma ma đè gáy nàng , ép trán nàng xuống đất.
Cộp. Một tiếng trầm đục.
Lan Quý nhân kêu đau.
Cộp. Tiếng thứ hai.
Trên trán lập tức rướm m.á.u.
Cộp. Tiếng thứ ba.
Máu theo xương mày chảy xuống, che mờ mắt nàng .
Ban đầu nàng còn mắng, về chỉ còn tiếng nức nở đau đớn và âm thanh dập đầu máy móc.
Tôn nghiêm, thể diện, sự kiêu ngạo của một sủng phi, đều vỡ vụn sạch sẽ theo từng va đập.
Tiêu Tĩnh , ngón tay bấm sâu lòng bàn tay, các khớp xương trắng bệch.
Hắn đột ngột dậy: “Mẫu hậu! Đủ ! Lan nhi nàng dù cũng…”
“Hoàng đế.” Ta cắt lời .
Hắn về phía .
“Ngươi, cũng quỳ.”
Tiêu Tĩnh sững , như thể hiểu.
Tất cả cung nhân trong điện lập tức cúi đầu thấp hơn nữa, hận thể chui xuống khe đất.
“Mẫu hậu…”
Sắc mặt Tiêu Tĩnh biến đổi, “Người gì?”
“Bổn cung ,”
Ta lặp , “ngươi, cũng quỳ.”