Xuyên sách, cùng hảo khuê mật gi*t cẩu hoàng đế

Chương 3:

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Tĩnh nàng một cái, trầm mặc một lúc.

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ

“Thôi .”

 

Hắn hít sâu một , chậm rãi :

 

“Than thì . Lan nhi, những việc cứ để Nội vụ phủ lo liệu, nàng bớt nhọc lòng.”

 

Lan Quý nhân ngoan ngoãn gật đầu, nhưng đáy mắt thoáng qua một tia cam lòng.

 

“Hoàng thượng,”

 

nàng dịu giọng ,

 

“Thần chỉ là đau lòng cho Quý phi tỷ tỷ, đích chăm sóc. Hôm nay là thần suy nghĩ chu , khiến Thái hậu nương nương nổi giận. Thần nguyện ở đây hầu bệnh Quý phi tỷ tỷ ba ngày, để tỏ lòng áy náy.”

 

Hầu bệnh?

 

Ta nheo mắt.

 

“Không cần.” Tiêu Tĩnh vỗ nhẹ tay nàng, “Nàng đang mang thai, nên vất vả. Trở về cung nghỉ ngơi .”

 

Hắn ôm Lan Quý nhân, xoay rời .

 

Đi đến cửa, Lan Quý nhân đầu , một cái.

 

Trong ánh mắt đó nửa phần ủy khuất, chỉ là sự chế giễu lạnh lẽo.

 

Dường như đang : xem , hoàng thượng vĩnh viễn về phía .

 

Trong điện trở nên yên tĩnh.

 

Chỉ còn , Ôn Du, và mấy cung nhân đang cúi đầu hầu.

 

Ôn Du cuối cùng cũng buông tay khỏi chiếc đệm, thở một dài, cả mềm nhũn như kiệt sức.

 

Ta bước đến, bên giường nàng.

 

“Không nữa .”

 

Nàng ngẩng đầu , mắt đỏ hoe, giọng khàn khàn:

 

“Cảm tạ Thái hậu nương nương.”

 

Trong ánh mắt cảm kích, , còn sự mệt mỏi và sợ hãi sâu sắc.

 

Nhìn khuê mật ngày thường tự tin hoạt bát, để chịu một chút ủy khuất nào, giờ giày vò đến mức trong cung.

 

Nỗi hận trong lòng càng tăng thêm vài phần.

 

Ta nắm lấy bàn tay lạnh giá của nàng.

 

“Nghỉ ngơi cho .”

 

Ta dậy, rời khỏi thiên điện.

 

Lão thái giám theo phía , thấp giọng :

 

“Thái hậu, Lan Quý nhân đạt mục đích, e rằng…”

 

“Nàng sẽ bỏ cuộc.”

 

Ta cắt lời ông, “Đi điều tra xem, than kém đó từ . Những kẻ từng nhúng tay , một tên cũng bỏ sót.”

 

“Vâng.”

 

Ta đến cổng Cảnh Nhân Cung, dừng bước.

 

Mặt trời chiều ngả xuống, nhuộm tường cung thành một màu đỏ như m.á.u.

 

Kiệu của Lan Quý nhân xa từ lâu.

 

Nghi trượng của hoàng đế cũng biến mất ở cuối cung đạo.

 

Ta quảng trường trống trải, gió thổi tung vạt áo.

 

Một , hai .

 

Cẩu hoàng đế, sự thiên vị của ngươi, ghi nhớ.

 

Lan Quý nhân, sự độc ác của ngươi, cũng ghi nhớ.

 

Đây mới chỉ là bắt đầu.

 

Chúng , cứ từ từ mà tính.

 

Từ ngày đó trở , trong ngoài Cảnh Nhân Cung tăng thêm ba tầng canh gác.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-sach-cung-hao-khue-mat-git-cau-hoang-de/chuong-3.html.]

Mọi thứ đều qua tay các ma ma trong cung của .

 

Bụng của Ôn Du ngày một lớn, nhưng sắc mặt vẫn trắng bệch như cũ.

 

Thái y lén bẩm báo:

“Quý phi nương nương hàn khí nhập thể, tổn thương căn bản, nếu sinh non e rằng…”

 

“Bất kể dùng t.h.u.ố.c gì,” thái y, “nhất định để nàng sinh đủ tháng.”

 

“Vâng.”

 

tính bằng trời tính.

 

Đêm xuống, một cung nữ lảo đảo xông Từ Ninh Cung.

 

“Thái hậu! Quý phi nương nương thấy huyết ! Bà đỡ là… sợ là sắp sinh !”

 

Ta bật dậy: “Thái y ?”

 

“Thái y… thái y đều Lan quý nhân gọi hết !”

 

“Cái gì?”

 

“Nửa canh giờ , cung của Lan quý nhân sai tới, quý nhân gặp ác mộng co giật, tim đau dữ dội, Hoàng thượng triệu tất cả thái y đến chẩn trị!”

 

Ta chộp lấy áo choàng, bước nhanh ngoài: “Đến Trường Xuân Cung!”

 

Trường Xuân Cung, tẩm điện của Lan quý nhân, đèn đuốc sáng trưng.

 

Ngoài điện quỳ đầy thái y, đến mười bảy, mười tám .

 

Trong điện truyền tiếng nức nở yếu ớt của Lan quý nhân, cùng giọng dỗ dành dịu dàng của Hoàng đế.

 

“Hoàng thượng… thần sợ lắm… tim đau quá…”

 

Ta trực tiếp xông .

 

“Mẫu hậu?” Tiêu Tĩnh nhíu mày, “Người tới đây?”

 

Lan quý nhân tựa trong lòng , sắc mặt hồng hào, nào chút bệnh tật nào.

 

“Hoàng đế,” chằm chằm , “Ôn quý phi sắp lâm bồn, giờ thấy huyết sinh non, cần thái y.”

 

Tiêu Tĩnh sững , :

 

“Lan nhi gặp ác mộng co giật, tim đau dữ dội, trẫm triệu thái y tới. Bên Ôn quý phi, bảo nàng cố thêm chút nữa.”

 

“Cố thêm chút nữa?”

 

Giọng bỗng trở nên sắc lạnh: “Ngươi coi tính mạng của Ôn quý phi và long tự là trò đùa ?”

 

Lan quý nhân run rẩy mở miệng:

 

“Thái hậu nương nương, thần thật sự khỏe… thể vì thiên vị Ôn quý phi mà mặc kệ sống c.h.ế.t của thần …”

 

“Ngươi câm miệng.”

 

Ta đến cũng lười nàng, chỉ chăm chăm Tiêu Tĩnh: “Lập tức cho thái y đến Cảnh Nhân Cung.”

 

Sắc mặt Tiêu Tĩnh trầm xuống:

 

“Mẫu hậu, Lan nhi cũng là con dâu của , nếu nàng xảy chuyện, đau lòng ?”

 

“Vậy thì để thái y chia thành hai nhóm!” nhượng bộ một bước.

 

“Không !”

 

Lan quý nhân đột nhiên lên:

 

“Hoàng thượng, thần thể rời thái y… tim thần đau lắm… nếu thái y , thần sợ là sẽ c.h.ế.t ở đây mất…”

 

Tiêu Tĩnh lập tức ôm c.h.ặ.t nàng: “Được , thái y , một cũng .”

 

Hắn sang , đáy mắt tức giận: “Mẫu hậu, về . Bên Ôn quý phi, trẫm sẽ sắp xếp.”

 

Ngoài điện đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập.

 

Một ma ma đầy m.á.u xông , phịch một tiếng quỳ xuống:

 

“Hoàng thượng! Thái hậu! Quý phi nương nương băng huyết ! Bà đỡ … nếu cứu… e là qua nổi một khắc nữa!”

 

Đầu óc nổ ầm một tiếng.

 

Sắc mặt Tiêu Tĩnh biến đổi, nhưng vẫn nguyên tại chỗ, gì.

 

Lan quý nhân nhẹ nhàng kéo tay áo : “Hoàng thượng…”

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận