Thái y bắt mạch, kê đơn, chỉ Ôn Quý phi cần tĩnh dưỡng, tuyệt đối nhiễm lạnh kinh hãi thêm nữa.
Ta gọi thái giám quản sự và ma ma của Cảnh Nhân Cung đến mặt.
“Từ hôm nay trở , ăn uống, dùng t.h.u.ố.c và sinh hoạt của Ôn Quý phi đều do của cung ai gia đích lo liệu.”
“Nếu còn xảy bất kỳ sai sót nào nữa,” bọn họ, “các ngươi hậu quả đấy.”
Cả phòng quỳ rạp xuống đất dập đầu, liên thanh đáp .
Ta trở về Từ Ninh Cung, xuống, lão thái giám thấp giọng bẩm báo.
“Thái hậu, Lan Quý nhân đến Cảnh Nhân Cung.”
Ta nâng chén lên, thổi nhẹ lớp bọt nổi mặt.
“Dẫn theo bao nhiêu ?”
“Tám cung nữ, bốn thái giám, còn khiêng theo hai sọt đồ.”
“Đồ gì?”
“Nói là than ngân ti thượng hạng, mang đến sưởi ấm cho Ôn Quý phi nương nương, xua tan hàn khí.”
Ta đặt chén xuống. “Đi.”
Thiên điện Cảnh Nhân Cung.
Than đốt lên.
Khói đặc cuồn cuộn, mùi hăng hắc khó ngửi, căn bản than ngân ti trong cung, mà giống thứ củi than kém chất lượng bán rẻ bên ngoài.
Ôn Du sặc đến ho liên tục, ôm bụng, sắc mặt trắng bệch.
Lan Quý nhân bên cạnh, dùng khăn che miệng mũi, giọng yểu điệu :
“Tỷ tỷ đừng trách, dạo chi tiêu các cung đều eo hẹp, than tuy kém một chút, nhưng cũng là tấm lòng của .”
“Hoàng thượng , lấy tiết kiệm đầu, tỷ tỷ vốn luôn rộng lượng, chắc chắn sẽ thông cảm.”
“Lan Quý nhân.”
Ta bước từ cửa, cung nhân trong điện hoảng hốt quỳ xuống đầy đất.
Lan Quý nhân dậy, qua loa hành lễ:
“Thái hậu nương nương cũng tới ? Thật trùng hợp. Thần đang mang than đến cho Quý phi tỷ tỷ đây, trong cung hàn khí nặng, đừng để lưu bệnh căn.”
Ta liếc chậu than đang bốc khói.
“Dọn .”
“Thái hậu?” Lan Quý nhân nhướng mày, “Than tuy , nhưng cũng là thần vất vả tìm —”
“Ai gia , dọn .” Ta lặp .
Hai thái giám lập tức bước lên, bưng chậu than ngoài.
Sắc mặt Lan Quý nhân trầm xuống.
“Thái hậu nương nương, là ý gì? Thần đang hiệp lý lục cung, phân phối chi tiêu vốn là bổn phận. Người tùy tiện nhúng tay như , để lục cung sẽ nghĩ thế nào? Nếu hoàng thượng —”
“Nếu hoàng thượng ,”
cắt lời nàng, “cũng nên hỏi xem, là kẻ nào đem thứ ô uế như đưa cung của phi tần đang mang long tự.”
“Đây là than!”
Giọng Lan Quý nhân trở nên the thé, “Chẳng lẽ Thái hậu nương nương ngay cả than cũng nhận ?”
“Ai gia nhận đây là than.”
Ta bước đến mặt nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-sach-cung-hao-khue-mat-git-cau-hoang-de/chuong-2.html.]
“Thứ ai gia nhận , là lòng của Lan Quý nhân ngươi, cũng giống như đống than , đen kịt, còn bốc độc khí .”
Con ngươi Lan Quý nhân co rút, tức đến đầu ngón tay run rẩy.
“Người… vu oan cho thần ! Thần rõ ràng là lòng !”
“Lòng của ngươi,”
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
liếc Ôn Du vẫn đang ho khẽ, “chính là để nàng hít độc khí, dưỡng t.h.a.i cho ngươi ?”
“Ta !”
“Có , trong lòng ngươi tự rõ.”
Ta nàng nữa, sang cung nữ đang run rẩy bên cạnh Ôn Du.
“Mở cửa sổ, thông gió. Mang than ngân ti của cung ai gia đến đây.”
“Vâng!”
Lan Quý nhân siết c.h.ặ.t chiếc khăn trong tay, chằm chằm , bỗng nhiên bật .
“Thái hậu nương nương hôm nay nhục thần như , chẳng qua là vì cho rằng thần hà khắc với Ôn Quý phi.”
Nàng tiến gần hai bước, hạ thấp giọng, chỉ đủ để thấy.
“ đừng quên, hậu cung , bây giờ là do hoàng thượng quyết định. Hoàng thượng sủng ái ai, đó mới ngày lành.”
“Người bảo vệ nàng nhất thời, chẳng lẽ bảo vệ nàng cả đời ?”
Ta sự độc ác và đắc ý hề che giấu trong mắt nàng.
“Bảo vệ , ngươi cứ thử xem.”
Bên ngoài điện truyền đến tiếng bước chân.
“Hoàng thượng giá lâm——”
Tiêu Tĩnh sải bước , thấy trong điện bừa bộn và Lan Quý nhân hai mắt đỏ hoe, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Chuyện gì xảy ?”
Lan Quý nhân lập tức nước mắt như mưa, nhào lòng .
“Hoàng thượng! Thần chỉ mang chút than đến sưởi ấm cho Quý phi tỷ tỷ, Thái hậu nương nương rằng sai dọn , còn… còn mắng thần lòng đen tối! Thần sống nữa!”
Tiêu Tĩnh ôm lấy nàng, ánh mắt lướt qua chậu than trống, dừng .
“Mẫu hậu, khó Lan nhi gì?”
“Làm khó?”
Ta chỉ ngoài cửa sổ, nơi làn khói vẫn tan hết.
“Hoàng đế chi bằng tự ngửi thử xem, đây là loại than gì. Nếu Ôn Quý phi hít thứ khói , tổn hại long tự, ai sẽ chịu trách nhiệm?”
Tiêu Tĩnh nhíu mày, về phía chậu than, giọng điệu dịu vài phần.
“Lan nhi còn trẻ, lẽ hiểu những điều , cũng là một mảnh hảo tâm. Mẫu hậu dạy bảo là , hà tất nổi giận.”
“Còn trẻ hiểu?”
Ta bật .
“Nàng hiểu, lẽ nào hoàng đế ngươi cũng hiểu? Hay là trong mắt ngươi chỉ thấy hảo tâm của Lan Quý nhân, mà thấy sống c.h.ế.t của Ôn Quý phi?”
“Mẫu hậu!”
Gân xanh trán Tiêu Tĩnh giật lên, “Người nhất định những lời khó như ? Ôn Quý phi chẳng vẫn đang đó bình yên ?”
“Bình yên?”
Ta chỉ về phía Ôn Du.
Nàng tựa giường, sắc mặt trắng bệch, trán đầy mồ hôi lạnh, tay siết c.h.ặ.t đệm, các khớp ngón tay trắng bệch.