Đàn Âm và Lâm Vọng Trần đồng thời , thấy Phùng Dũng đang hớt hải bước xuống xe. Bước chân ông loạng choạng, gương mặt đỏ gay gắt, mồ hôi vã như tắm trán.
Ông chạy đến mặt Đàn Âm khựng , giọng khàn đặc và nghẹn ngào: "Đại sư, thành thật xin cô. Lúc là mắt tròng, là tầm hạn hẹp... tìm thấy con trai , nhưng nó cứ ngâm nước chịu lên. Đại sư, cầu xin cô hãy giúp ... cô bảo gì cũng cam lòng..."
Ông thút thít, đầu gối khuỵu xuống định quỳ lạy Đàn Âm.
Đàn Âm nhíu mày, cái thói hở chút là quỳ là bệnh gì ?
Lâm Vọng Trần kéo Đàn Âm : "Này, ông cái gì đấy!"
Anh chút khó chịu. Tuy chuyện xảy lúc nhưng tình hình buổi chiều nắm rõ mười mươi. Hiện tại đưa em gái về nhà, ai phép cản trở.
"Ông thế hả? Lúc tin là ông, lúc bám riết lấy cũng là ông! Mau dậy ngay, đừng quỳ lạy em gái . Con bé lưu lạc bên ngoài mười tám năm , ông còn nó tổn thọ thêm nữa !"
" xin , xin , là mắt mù, là mắt mù! Chỉ cầu xin cô hãy giúp con trai về nhà thôi!" Phùng Dũng bắt đầu tự tát mặt bôm bốp.
Thần sắc Đàn Âm lạnh lùng. Nếu chuyện của con trai ông biến cố, loại cô căn bản chẳng nhúng tay .
"Thực sự bảo gì cũng sẵn lòng?"
"Chỉ cần để con trai lên bờ, dù bắt quỳ ngay giữa phố để xin cô, cũng !"
Đàn Âm lên tiếng: "Được, tay cũng thể, phí vẫn thu như thường. Thêm nữa, bộ gấu bông trong sạp ném vòng hiện tại của ông quyên góp danh nghĩa của đến trại trẻ mồ côi gần đây nhất. ông một tờ cam đoan, nếu thực hiện , ông sẽ tổn thọ mười năm."
Đàn Âm rút mẩu giấy ghi chép bản cam kết đưa cho Phùng Dũng ký tên.
Lâm Vọng Trần lộ vẻ mặt câm nín, mấy chục con gấu bông thì đáng bao nhiêu tiền? Nếu thích, quyên góp vài trăm triệu cũng .
đối với Đàn Âm, thế là đủ. Phùng Dũng đầu tiên tin cô, cũng chẳng kẻ đầu tiên đập phá sạp của cô. Thời đại tiến bộ, tư tưởng đổi, tin cũng là chuyện thường tình. Ngoại trừ lời lẽ khó , ông cũng gây tổn thương thực tế nào cho cô. Quan trọng nhất vẫn là, con trai ông ...
Phùng Dũng xong ngẩn một hai giây, lập tức gật đầu lia lịa: " đồng ý, bảo đảm sẽ ."
Ông nhanh ch.óng nhận lấy b.út, ký tên .
"Này , em định thật ?" Lâm Vọng Trần ngăn cản, bảo là cùng về nhà cơ mà.
"Nếu thì ? Anh đừng cản , đá một cái đấy." Cô liếc một cái, hờ hững .
Lâm Vọng Trần nhớ cú vật qua vai ban sáng, ngón tay giơ lên định ngăn đành hậm hực hạ xuống.
Được, lắm, trai thèm chấp cô em gái dã man. Dù em ngông cuồng thế nào thì vẫn gọi là thôi.
Phùng Dũng dẫn đường, Lâm Vọng Trần chở Đàn Âm lái xe bám theo .
"Em thực sự xem tướng, xem bói ?"
Lâm Vọng Trần tò mò. Mọi chuyện cứ chân thực đến , lẽ nào thực sự vướng đào hoa âm? Nghĩ đến đây tim treo ngược lên.
Đàn Âm liếc gương mặt : "Tin thì , tin thì ."
Lâm Vọng Trần nắm c.h.ặ.t vô lăng, đầu cô một cái, ánh mắt cho lạnh sống lưng.
Thời đại khoa học, cấm mê tín dị đoan. Sau khi thành lập đất nước, cho phép thành tinh. Thời mạt pháp, huyền học suy vi, đạo sĩ còn hiếm huống chi là quỷ. Anh tự trấn an như .
Rất nhanh đó đến nơi, lúc trời sáu giờ tối.
Đội cứu hộ đang bàn bạc đối sách tại chỗ. Thấy nhà nạn nhân rời , họ vẫn còn đang phân vân đưa quyết định cuối cùng. Ngay khi xuồng cao tốc chuẩn khởi động nữa thì Phùng Dũng .
Chiếc xuồng tạm dừng xuất phát.
Người chỉ huy lập tức tiến gần, giọng điệu nặng nề hỏi: "Hiện tại trời tối, nếu vớt lên ngay, lát nữa sẽ càng khó khăn hơn. Chúng đề nghị tiếp tục trục vớt bây giờ, ông thấy ?"
Phùng Dũng thở dốc: "Đợi , để đại sư thế nào ."
Người chỉ huy sang, chỉ thấy một cặp nam nữ trẻ tuổi tới. Nam mặc vest xanh thẫm, là công t.ử nhà giàu ăn chơi, còn nữ chừng mười bảy mười tám tuổi, trông như vẫn còn đang học.
"Đây là đại sư mà ông đấy ?" Anh nhíu mày.
"Phải." Phùng Dũng gật đầu, "Chính đại sư cho con trai ở đây."
"Đại sư, phiền cô xem giúp tình hình thế nào." Phùng Dũng dùng giọng điệu cung kính với Đàn Âm.
Người chỉ huy thực sự ngờ và đồng đội vất vả cứu hộ cả buổi chiều, mà tiếng chẳng nặng ký bằng một con nhóc. Các nhân viên cứu hộ khác cũng họ xì xào bàn tán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xem-que-qua-chuan-gay-bao-mang-duoc-canh-sat-toan-mang-quan-tam/chuong-26-cau-be-khong-chet-vi-tu-sat-ma-la-bi-muu-sat-thuy-quy.html.]
Đàn Âm mặc kệ những ánh mắt đó, cô đảo mắt qua mặt sông Định Giang. Chỉ thấy ở vị trí t.h.i t.h.ể Phùng Tiểu Lăng những làn quỷ khí lờ mờ bay lơ lửng mặt nước.
Nơi thủy quỷ, hơn nữa còn hai luồng thở khác .
Phùng Tiểu Lăng c.h.ế.t vì tự sát, mà là... hại! Đáng lẽ là tự sát mới đúng.
Chuyện uẩn khúc, đây cũng là lý do Đàn Âm đích đến xem.
Cô lấy từ trong túi đeo chéo một hình nhân giấy nhỏ khả năng chống nước, vẽ bùa chu sa lên đó ném xuống mặt sông. Hình nhân giấy dang tay bay lơ lửng trung vài nhịp, khi cách mặt nước nửa mét, nó điều chỉnh tư thế như một vận động viên lặn chuyên nghiệp, lộn nhào một vòng , xoay tròn ba trăm sáu mươi độ chui tọt xuống đáy nước.
Đám nhân viên cứu hộ bờ c.h.ế.t lặng hình nhân giấy biến mất.
Không chứ, đây là đại sư thật ?
Làm nghề , thường xuyên tiếp xúc với c.h.ế.t, đôi khi họ cũng gặp bà đồng thầy cúng, nhưng phô trương phép thuật lộ liễu thế thì là đầu tiên thấy.
Phùng Dũng thấy thao tác , trong lòng nhen nhóm tia hy vọng: "Đại sư, ?"
Ánh mắt Đàn Âm mặt nước phẳng lặng, chậm rãi : "Ông hãy chuẩn tâm lý cho ."
Cả Phùng Dũng run lên: "Đại sư, cô cứ ."
"Trong quẻ ban đầu của , thuộc diện tự sát. mạng của khác đ.á.n.h tráo, cuối cùng c.h.ế.t vì mưu sát."
Đồng t.ử ông co rụt , tưởng nhầm: "Đại... đại sư, cô gì cơ?"
"Có g.i.ế.c con trai ?"
"Chính xác mà , ." Đàn Âm khựng một chút, "Là thủy quỷ."
Mọi mặt đều rúng động: "Làm thể! Thế gian gì quỷ!"
"Linh hồn thể thấy bằng mắt thường." Đàn Âm giải thích đơn giản.
Phùng Dũng dường như mất hết sức lực: "Vậy đây?"
"Lúc đó thứ ba tại hiện trường. Hãy liên hệ với đồn cảnh sát để điều tra camera giám sát gần đây, còn là chờ đợi."
Chờ đêm khuya tĩnh lặng, chờ thủy quỷ xuất hiện.
"Đêm nay, đừng để ai gần mép nước nữa." Đàn Âm nhắc nhở.
Con thủy quỷ vốn là một Địa Phược Linh, hiện tại tìm kẻ thế mạng, còn hạn chế phạm vi khu vực nữa, sẽ nguy hiểm. Hơn nữa nơi trồng nhiều cây liễu, liễu thuộc tính âm, khiến âm khí càng thêm nặng nề.
Nhân viên cứu hộ sắc mặt trầm xuống, lẽ bắt họ cứ đợi thế .
"Theo lời cô , là chúng thể tiến hành trục vớt ?"
Đối phương vất vả vì nạn nhân cả buổi chiều, Đàn Âm cũng thể đuổi , cô quyền hạn lớn đến thế ở khu vực , nhưng một thì .
Bùi Diệu. Lúc bàn giao Chu Hân Linh, hai trao đổi phương thức liên lạc. Cô trực tiếp nhắn tin WeChat cho .
Đàn Thiên Sư: 【Rảnh ? Có một con thủy quỷ tặng .】 kèm theo một cái định vị.
Bùi Diệu: 【Tình hình thế nào?】
Đàn Thiên Sư: 【Đội cứu hộ cũng ở đây, qua , giải thích cho.】
Bùi Diệu: 【Được. Đừng tự ý hành động.】
Đàn Âm lịch sự sang đội cứu hộ: " báo án , phiền đợi một lát."
Hình nhân giấy nhỏ từ nước chui lên. Rõ ràng là một mảnh giấy, nhưng khi lên bờ nó bắt chước con , giơ cái tay nhỏ xíu lên phủi phủi những giọt nước .
Đàn Âm đưa tay ngoắc một cái, hình nhân giấy liền bay lên đậu đầu ngón tay cô.
Chỉ thấy miệng nó mấp máy, bên cạnh thấy nó gì, chỉ thể phán đoán qua sắc mặt của Đàn Âm.
Hình nhân giấy , âm khí đáy nước cực kỳ nặng, Phùng Tiểu Lăng âm khí quấn c.h.ặ.t, thể thoát , linh hồn của mất .
Hình nhân giấy nhỏ ôm lấy cơ thể , biểu thị sự sợ hãi. Nó , đáy nước một đôi mắt vô cùng đáng sợ.