Phùng Dũng như sét đ.á.n.h ngang tai, gã vội vàng thu dọn đồ đạc quăng lên xe, chỉ trong vòng đầy mười phút lái xe lao mất hút.
Bà Trương và Trương Tiếu Ngôn đều rõ tình cảnh ngày hôm đó, đoán ngay quẻ bói của Đàn Âm linh nghiệm, thậm chí còn xảy sớm hơn một ngày. Có lẽ do gã chủ sạp ép quá mức, một nữa họ thầm cảm thấy may mắn vì theo lời Đàn Âm.
Phùng Dũng hấp tấp chạy về đến nhà. Khi xuống lầu, gã thấy một đống đồ đạc hỗn độn rơi vãi bên lề đường, vị trí đó đối diện thẳng với cửa sổ phòng con trai gã - Phùng Tiểu Lăng.
Gã chú ý thấy mặt đất một vũng m.á.u, cả hoảng loạn, mồ hôi vã như tắm trán. Gã vác cái hình mập mạp, thô kệch chạy lên lầu, phòng khách trống lạnh lẽo.
"Mẹ! Mẹ ơi!"
Gã gọi xông phòng con trai. Quả nhiên, khung cửa sổ vốn khóa c.h.ặ.t đập vỡ, chăn màn bện thành dây thừng vẫn còn treo lủng lẳng khung sắt cửa sổ. Chắc hẳn khi leo đến lưng chừng thì tuột tay nên cả mới ngã nhào xuống .
Con trai ? Con trai gã !
"Mẹ! Mẹ ơi!"
Phùng Dũng cuống cuồng bấm của Phùng lão thái. Vừa kết nối, gã run giọng hỏi: "Mẹ, đang ở ? Phùng Tiểu Lăng !"
Giọng Phùng lão thái nghẹn ngào: "Anh ép cháu trai đến mức , tất nhiên là tìm nó ! Nó khập khiễng thì còn cơ chứ! cho , Phùng Dũng, nếu tìm Tiểu Lăng thì cũng c.h.ế.t quách ở ngoài luôn!"
Phùng lão thái dập máy.
"Mẹ! Mẹ!"
Gã lục lọi phòng của Phùng Tiểu Lăng, tìm thấy chiếc điện thoại gối của nó.
Gã nhập mật khẩu, màn hình báo sai; đổi thành ngày sinh của Tiểu Lăng, vẫn sai; đổi tiếp sang ngày sinh của vợ gã, vẫn báo sai nốt. Gã thử thêm mấy ngày kỷ niệm quan trọng khác nhưng đều đúng, điện thoại thông báo chỉ còn một cơ hội duy nhất khi khóa máy.
Còn ngày sinh của chính gã là nhập, nhưng chuyện đó là thể nào!
Phùng Dũng ôm đầu, cảm giác não bộ sắp nổ tung.
Cái thằng ranh con , đúng là ngứa da, còn bày đặt nhảy lầu. Được, lắm, đừng để lão t.ử tìm thấy mày!
Phùng Dũng vứt điện thoại lên giường, cầm lấy chìa khóa đập cửa ngoài.
Xuống lầu, gã hỏi thăm hàng xóm láng giềng, họ chỉ cho gã hướng Phùng lão thái .
Phùng Dũng hỏi tìm, cuối cùng vài con phố cũng bắt gặp Phùng lão thái.
Bà lão ngoài sáu mươi nhưng sức vóc vẫn còn khá cứng cáp, bà bước vội vã, ánh mắt dáo dác quanh. Gió trong ngõ nhỏ thổi tung vạt áo, khiến dáng hình bà trông càng thêm đơn độc, gầy gò.
Từ đằng xa, Phùng Dũng thấy tiếng bà gọi tên con trai gã.
"Tiểu Lăng!"
"Tiểu Lăng! Đừng trốn nữa con ơi! Được ! Bà nội đến tìm con đây!"
"Tiểu Lăng! Bà xin con, mau theo bà về nhà ! Đều tại bà , bà nên nhốt con..."
Ở góc con hẻm nhỏ phía bà, một thiếu niên mười lăm, mười sáu tuổi đang tựa lưng tường, chân co , vẻ mặt đau đớn tột cùng nhưng vẫn c.ắ.n răng chịu đựng.
Nhìn thấy dáng vẻ bà nội đang khổ sở tìm , Phùng Tiểu Lăng ngẩng đầu, định bước chân thì thấy một giọng quen thuộc. Cậu rụt chân , nép sâu bên trong.
"Mẹ!" Phùng Dũng đuổi kịp tới nơi.
Phùng lão thái mặt mày mếu máo, thấy Phùng Dũng là cơn giận bùng lên: "Đồ khốn nạn! hết lời là đừng ép nó quá mức! Anh xem! Anh cái trò gì thế !"
Bị chỉ trích, Phùng Dũng cũng nổi cáu: "Mẹ, trách con! Nếu tại cái thằng ranh con đó lời, con đến mức nhốt nó !?"
"Ngày nào cũng , chỉ gây chuyện cho lão t.ử! Nó tự c.h.ế.t thì cũng thôi, đừng mà lôi cái xe mô tô nát hại gia đình khác!" Phùng Dũng vung tay, giận đến mất khôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xem-que-qua-chuan-gay-bao-mang-duoc-canh-sat-toan-mang-quan-tam/chuong-12-ac-quy-quan-than.html.]
Gã nghiến răng: "Con thấy thằng ranh đó chắc chỉ trầy da thôi, nếu thì chạy khỏe thế . Mẹ, đừng lo lắng nữa, theo con về nhà . Rời khỏi nhà , thằng nhóc đó tiền thì sớm muộn gì cũng đói bụng. Cuối cùng nó hoặc là ngoan ngoãn mò về nhà, hoặc là c.h.ế.t rũ ở ngoài, cứ yên tâm , quá ba ngày là nó sẽ về thôi!"
Phùng Dũng nắm lấy cánh tay kéo về hướng nhà.
Phùng lão thái ngẩng đầu, đưa mắt quanh, ánh mắt vẩn đục bỏ sót bất kỳ bóng hình nào.
Trong con hẻm nhỏ cách đó đầy năm mét, Phùng Tiểu Lăng nhạt, nụ đầy vẻ mỉa mai và cay đắng.
Đã , nếu cha thấy con nên c.h.ế.t rũ ở ngoài , thì con c.h.ế.t cho cha xem, đỡ cho cha ngày nào cũng nhọc lòng, con ngứa mắt.
Đàn Âm đón một vị khách mới.
Người phụ nữ vẻ mặt bất an, trạng thái tinh thần lắm, bọng mắt thâm đen lộ rõ vẻ mệt mỏi: "Chào cô, cô thật sự chuyện gì cũng tính ?"
Bà Hoàng nhỏ giọng hỏi đầy vẻ dò xét.
Đàn Âm ngẩng đầu thẳng mắt bà, thần thái ôn hòa: "Cụ thể là về phương diện nào?"
"Trừ tà... cô ?"
"Được, phiền bà kể rõ xem xảy chuyện gì?"
Bà Hoàng ngước lên xung quanh, ánh mắt chập chờn nỗi lo âu. Bà xích gần Đàn Âm, hạ thấp giọng: "Con trai hình như trúng tà . Ba ngày nay nó lạ, ngày đầu tiên một hai giờ sáng nó ngoài ban công, là đang cái gì. Ngày thứ hai nó cũng dậy lúc một hai giờ sáng, lục lọi lung tung trong nhà gây tiếng động loảng xoảng. tỉnh dậy gọi nó, nhưng khi nó đầu , ánh mắt đờ đẫn vô hồn, cứ như là..."
Nghĩ đến ánh mắt đó, bà Hoàng nhịn mà đưa tay vuốt n.g.ự.c: "Ánh mắt đó giống hệt như c.h.ế.t , đờ đẫn lạnh lẽo, nó còn đột nhiên nở nụ với , một cảm giác rợn tóc gáy như thứ gì đó nhắm . đến ban ngày thì nó bình thường, thậm chí chẳng nhớ gì."
"Ban đầu tưởng nó mộng du. Đến đêm thứ ba, vẫn còn sợ hãi nên ngủ , liền dậy xem thử thì phát hiện con trai trong phòng, trong nhà cũng thấy . thấy cửa chính đang mở, nghĩ bụng chắc nó ngoài nên cầm đèn pin xuống lầu tìm, cuối cùng tìm thấy nó trong vườn hoa."
Nói đến đây, vẻ kinh hoàng hiện rõ mặt bà Hoàng. Đàn Âm rút một lá bùa đưa cho bà: "Đừng sợ, bà tiếp ."
Bà Hoàng nhận lấy lá bùa, kể tiếp: "Con trai chui tọt bụi cây, sấp đất như một con ch.ó, tay ngừng bới đất, là đang đào cái gì. gọi nó, nó đầu , mới phát hiện... nó đang ăn đất!"
Có lá bùa cầm tay, tâm trí bà Hoàng định hơn hẳn: "Nó dùng ánh mắt đó , ngoác miệng với ."
Bà ôm lấy cánh tay rùng một cái. Nói xong, bà cúi đầu lá bùa trong tay, cảm thấy nhẹ nhõm ít.
"Con trai bà dạo gần đây ?"
Bà Hoàng gần như cần suy nghĩ đáp ngay: "Ngoài việc học và về nhà, nó cả."
Đàn Âm khẽ gật đầu: "Xem một quẻ 50 tệ, lá bùa 200 tệ, khi trả tiền thì đưa Bát tự của cho ."
Bà Hoàng chút do dự. Cô gái tuy trẻ tuổi nhưng hành sự chín chắn, thêm lá bùa hình như thực sự kỳ hiệu.
Bà trả 250 tệ Bát tự của con trai cho Đàn Âm.
Bà Hoàng chăm chú Đàn Âm bấm đốt ngón tay tính toán, những ngón tay cử động linh hoạt, gõ nhẹ lên từng đốt ngón tay. Bà thầm nghĩ, trông cũng chuyên nghiệp.
"Trong khu chung cư nhà bà từng xảy án mạng?"
Bà Hoàng ngẩn , nhớ vụ án mất tích nửa năm , cơ thể cứng : "Nửa năm , khu nhà xảy một vụ mất tích."
Lúc đó phụ nữ ngày nào cũng qua trong khu với vẻ phô trương, cả tòa nhà đều ở đó một quý bà giàu , ăn mặc lộng lẫy xinh , mua đồ gì cũng chỉ chọn loại đắt tiền nhất.
"Con trai bà đúng là thứ dơ bẩn quấn , xác suất lớn là liên quan đến vụ án ."
Bà Hoàng xong thì c.h.ế.t lặng, hồi lâu mới hồn: "Vậy... bây giờ?"