Vượt Ranh Cùng Sa Ngã

Chương 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến lúc thật sự đối diện với lời tỏ tình, ngược cảm giác sợ hãi gần quê, kiểu thích rồng mà sợ gặp rồng.

 

Ánh đèn đường tỏa quầng sáng dịu dàng, bao phủ trong ánh mắt nghiêm túc của Kỷ Dĩ Châu.

 

Trong mắt hai hình ảnh nhỏ xíu của .

 

Trong mắt chắc hẳn cũng hai hình ảnh nhỏ xíu của .

 

“Phó Dao.”

 

Cổ họng dường như khô, vốn luôn ứng phó trôi chảy sân khấu hùng biện thi ca hát, lúc chút lắp bắp: “Anh… thích em, em thể ở bên ?”

 

Cậu lấy từ phía một bó hoa.

 

Là hoa hồng Freud.

 

Ý nghĩa là: “Em tự do qua trong giấc mơ của .”

 

……

 

Cậu hình như sớm .

 

Thấy vẫn ngây tại chỗ, đáp lời.

 

Vành tai đỏ lên, khẽ ho một tiếng: “Không đồng ý cũng… thôi, dù ở đây cũng ai, coi như tính.

“Đợi chuẩn xong, …”

 

Cậu còn hết câu thì cắt ngang.

 

kiễng chân lên, mới cúi xuống, hôn nhẹ lên má Kỷ Dĩ Châu.

 

Giống như chim và cá lướt qua trong một khoảnh khắc tình cờ.

 

23

 

kế hoạch trao đổi ở nước ngoài.

 

Ngay khi lên máy bay nước ngoài, nhận video Kỷ Dĩ Châu đoạt giải trong cuộc thi mười ca sĩ xuất sắc.

 

Anh mặc bộ đồng phục trung học của chúng ngày , phía còn những lời chúc bằng b.út mực khi động viên thi đại học và lúc nghiệp.

 

Anh hát bài “Tỏ tình”.

 

“Bởi vì em yêu trọn vẹn cuối hè.”

 

……

 

“Những tâm tư nhỏ bé của còn nhiều hơn em tưởng, chính cũng khó nắm bắt.”

 

……

 

“Hãy rằng em yêu .”

 

24

 

Mưa ở London dường như bao giờ dứt.

 

Chiều tối, thủy triều tràn qua ánh trăng, lan tỏa cảm giác ẩm ướt, ấm nóng mơ hồ; ngay cả âm mũi cong lên khi gọi món cũng dính chút mềm ẩm.

 

Vài ngày hiếm hoi nắng.

 

Những tấm ảnh sinh hoạt hằng ngày gửi cho Kỷ Dĩ Châu, dường như cũng phảng phất nước nhàn nhạt.

 

[London chuyển sang giờ mùa đông , đang ?]

 

Kỷ Dĩ Châu trả lời: [Anh đang Alipay cho em cho gà ăn, cục tác cục tác.]

 

……

 

Chuyện vô vị như , vẫn kiên trì suốt từng năm.

 

Mưa rơi, rẽ quán cà phê góc phố.

 

Một bóng dáng quen thuộc thu hút ánh của .

 

Người phụ nữ uốn mái tóc xoăn xinh , từng cử chỉ đều toát lên vẻ thanh nhã khiến các quý ông ngoái .

 

Tiếng giày cao gót từ xa đến gần.

 

vỗ vai : “Phó Dao!”

 

hồn, là Giang Nguyệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vuot-ranh-cung-sa-nga/chuong-6.html.]

 

tô son đỏ quyến rũ, nhưng nhỏ giọng năn nỉ dẫn ăn đồ ngon: “Cậu nấu ăn ngon lắm, bám theo luôn nha, sẽ quấn lấy như trăn khổng lồ …”

 

25

 

Giang Nguyệt chỉ gọi một bát mì kiểu Tô Châu.

 

Món đơn giản, đúng sở trường của .

 

Hơi nóng còn bốc lên, cô ăn gần hết một nửa: “Tuy ở nước ngoài chỉ ăn bản giản lược, nhưng thật sự ngon quá!”

 

 

gạt mấy cọng hành bám đũa, khóe môi cong lên.

 

Nước dùng trong bát uống cạn, cô cụp mắt xuống, như hạ quyết tâm điều gì đó: “Thật , sớm với …”

 

nhướn mày, canh trong mì trong veo, còn kịp ăn miếng thứ ba.

 

“Hồi đó, mấy đứa bọn , bạn học cấp ba của Kỷ Dĩ Châu, chơi trò thách thức lớn.”

 

“Nói là dùng phép khích tướng, để cặp mà tụi đu cho thành thật.”

 

“Rồi xui xẻo, chọn .”

 

nhún vai: “Ai mà giả xanh khó thế nào, cái vụ hẹn ước năm năm là của mười mấy tụi , với chẳng chuyện thật sự ở bên , bài đăng đó chỉ để và Kỷ Dĩ Châu thấy thôi.”

 

“Lúc đó thấy chẳng phản ứng gì, độ lì cao khủng khiếp, còn tưởng trò lố của thất bại, lừa chứ.”

 

“Cậu đừng trách nha, hội viên tuyển chọn cao quý cũng đừng mắng …”

 

 

.

 

Nước mắt cô rơi lộp bộp bát mì, với vẻ thương đời thương , cô uống hết sạch nước dùng: “Sao thể thích Kỷ Dĩ Châu ? Nhà nước ngoài mạ vàng, về liên hôn. thèm …… còn chơi , chỉ dựa cơ bắp của trai nhịp tim sôi nổi thôi.”

 

thong thả dọn bát đũa, hất cằm: “Vậy rửa bát nhé?”

 

“Được!”

 

bật dậy nhanh ch.óng, tươi trong nước mắt.

 

26

 

Thật khi Kỷ Dĩ Châu tỏ tình, còn mơ đến cuộc sống hôn nhân nữa.

 

Tưởng rằng sẽ bao giờ , cứ thuận theo tự nhiên thôi.

 

Ai ngờ, tối ngày về nước, tệ hại mà xuyên giấc mơ.

 

Cổ tay cà vạt quấn từng vòng, Kỷ Dĩ Châu “ hôn nhân” ba năm du học gặp , trông càng giống con sói đói bao giờ no. Tầm che bởi lớp lụa mỏng mờ.

 

Vòi sen thả xuống làn nước mịn.

 

Nhà tắm trong chốc lát nóng lên.

 

Không nước bốc lên, vì mập mờ ái .

 

Chúng như hai con cá hấp hối.

 

Lấy thể đối phương nước, quấn quýt đến tận cùng.

 

Cho đến khi đầu óc trống rỗng, bên ngoài cửa sổ pháo hoa nổ tung.

 

Tiếng chuông năm mới vang lên.

 

Anh hôn giọt nước mắt khô của , giọng dịu dàng quấn quýt: “Chúc mừng năm mới.”

 

Trong mơ , đây thật chỉ là đoạn mở đầu.

 

27

 

trở mảnh đất quen thuộc.

 

Gia đình giới thiệu công việc.

 

Sắp xếp xong chỗ , đến công ty đối tác bàn dự án hợp tác.

 

...

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận