Vượt Ranh Cùng Sa Ngã

Chương 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

20

 

Tối muộn mới về ký túc xá.

 

Điện thoại liền reo lên.

 

Là yêu cầu kết bạn mới.

 

[Giang Nguyệt gửi lời mời kết bạn.]

 

……

 

đồng ý.

 

gửi một nhãn dán dễ thương: [Phó Dao, chào nha.]

 

[Chào .]

 

Thấy trả lời, cô gửi kèm một tấm ảnh, là vết kim tiêm cầm m.á.u dán băng cá nhân: [Cậu băng cá nhân Kỷ Dĩ Châu mua là hãng nào ? Thật sự dùng , cuộn mép.]

 

ngước mắt, Kỷ Dĩ Châu đưa vẫn còn dư, để bàn.

 

chụp ảnh nhận diện gửi cho cô .

 

[Cảm ơn .]

 

gửi mấy biểu cảm nhỏ liền.

 

Mười mấy giây , cô hỏi:

[Kỷ Dĩ Châu bây giờ, cô gái nào thích đúng ?]

 

trả lời thế nào.

 

Nắm c.h.ặ.t điện thoại, gõ chữ: [Đợi sáng mai ngủ dậy cho .]

 

Giang Nguyệt chút khó hiểu: [Tại ?]

 

……

 

Không tại cả.

 

tối nay sẽ mơ thấy .

 

Chỉ là , là khi kết hôn.

 

Giấc mơ ở trong văn phòng.

 

ngủ quá sớm ?

 

thời gian, mới bảy giờ tối.

 

Tiếng bàn phím lách cách, mặt bàn khẽ rung, hương cà phê lan tỏa.

 

……

 

xuyên tới bàn việc của Kỷ Dĩ Châu ?

 

Mùi khí lạnh của một ngày đông nắng ráo, như là phẳng, hòa cùng hương thông nghiền nát nơi đầu mũi.

 

kéo nhẹ ống quần vest của .

 

Đầu gối… chống mỏi .

 

“Đến ?”

 

Kỷ Dĩ Châu hạ ghế việc xuống, bấm điều khiển tăng nhiệt độ điều hòa, kéo rèm che cửa kính lớn.

 

Cổ tay siết , kéo lên, cởi áo vest của và khoác lên .

 

Kỷ Dĩ Châu ấn vai , để ngã ghế của : “Băng cá nhân trẻ con đó, còn vẽ cả hình nguệch ngoạc ?”

 

Màn hình máy tính phản chiếu gương mặt căng thẳng của .

 

Trên xương quai xanh , dán băng cá nhân do Kỷ Dĩ Châu mười chín tuổi đưa.

 

Đầu ngón tay chai của lướt qua cằm , men lên vai cổ, nhẹ nhàng bóc nó : “Không .”

 

Vết đỏ để đó biến mất, thấy còn định bù thêm một cái nữa, hít một : “Cái đó… kết hôn , bắt đầu thích em từ khi nào?”

 

“Từ khi em thích .”

 

“Anh kiểu gắn bó né tránh ?”

 

“Vì gắn bó nên mới né tránh, nhưng em đủ nhiệt liệt, còn đường lui, cho đến tận bây giờ. Em , một từ gọi là tích lũy đủ lâu bùng nổ.”

 

“Anh đang dỗ em ?”

 

tác dụng mà, em bắt đầu , ?”

 

Anh nhẹ nhàng vuốt ve khóe môi , nâng cằm lên, cúi xuống hôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/vuot-ranh-cung-sa-nga/chuong-5.html.]

 

……

 

21

 

Sáng sớm hôm , trả lời Giang Nguyệt: [Hiện tại xem thích , nếu vẫn yên tâm thì thể tự hỏi thử.]

 

Giang Nguyệt trả lời.

 

……

 

Chiều tối, máy tính sửa luận văn.

 

Bạn cùng phòng đột nhiên chạy tới vỗ vai : “Mau xem kìa! Dưới lầu bày đèn tạo khí để tỏ tình đó!”

 

Còn , màn hình điện thoại đang dần tắt , là vòng bạn bè. Giang Nguyệt mới đăng: [Giao ước năm năm, nếu đến lúc đó chúng vẫn độc , thì cứ tạm ở bên .]

 

Ảnh đính kèm là hai thẻ .

 

Số mười chín và bốn mươi lăm.

 

Trong phần bình luận, cô còn ung dung tự hỏi tự trả lời vài câu: [Thật chúng là kiểu giống , thích quá chủ động, kiểu gắn bó né tránh mà.]

 

[Chúng cũng thiếu theo đuổi, chỉ là bắt đầu quá vội vàng.]

 

[Trước coi em, nhưng năm năm , cũng đừng độc nữa, thua cược thì chịu thôi.]

 

……

 

Bỗng nhiên nhớ , Giang Nguyệt ở cùng một tòa ký túc xá với .

 

Trên lầu bắt đầu chút xôn xao.

 

Trong nhóm ký túc xá, Giang Nguyệt gửi một bao lì xì, hỏi một câu: [Mọi chuyện gì ? Sao lầu với ngoài hành lang ồn ào thế nhỉ?]

 

22

 

bạn cùng phòng kéo xuống lầu.

 

Kỷ Dĩ Châu bày xong chiếc đèn ngôi cuối cùng.

 

Cậu mặc bộ đồ thú bông gấu Rilakkuma, mũ đầu gấu đặt sang một bên.

 

Bộ đồ dày nặng, bước chân trông chút vụng về buồn . Tóc trán ướt mồ hôi, mái dài che bớt lông mày, khiến trông thanh tú dịu dàng.

 

“Kỷ Dĩ Châu!”

 

Đám đông tách , là Giang Nguyệt.

 

còn kịp đưa tay che miệng tỏ vẻ kinh ngạc, Kỷ Dĩ Châu ngang qua dãy đèn, phớt lờ cô .

 

Cậu thẳng về phía .

 

“?”

 

Giang Nguyệt định đuổi theo, dường như hỏi cho lẽ.

 

Kỷ Dĩ Châu bưng một chiếc đèn ngôi ở giữa lên, khó hiểu : “Bạn học , bạn mua đèn ?”

 

“Không , đang tỏ…”

 

Giang Nguyệt tức đến mức lắp.

 

quen bạn. Kẹo mua ăn hết bạn học?”

 

Kỷ Dĩ Châu lấy từ phía một bảng ghi chép, bàn tay gấu bóp bóp chiếc kẹp bảng,

 

“Tổng cộng là mười một nghìn hai trăm năm mươi tệ, là bạn đặt ? Thanh toán luôn chứ, bạn học?”

 

“Anh!”

 

Giang Nguyệt giậm mạnh chân một cái, tức tối bỏ .

 

Thấy chẳng còn gì để xem, đám đông xung quanh cũng dần tản .

 

Buổi chiều mưa thu lất phất một trận.

 

Đêm xuống, khí ẩm ướt.

 

Lá rụng giẫm lên phát tiếng giòn nhẹ.

nhịn .

 

Kỷ Dĩ Châu nhét cái đầu gấu lòng , bực bội xoa xoa đầu gấu, đặt chiếc đèn lên : “Tỏ tình đám đông, giống như ép cung , đúng ?”

 

……

 

Tim lỡ nhịp trong khoảnh khắc.

 

Một dự cảm mơ hồ trào lên từ đáy lòng.

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận