Tuyết Trọng Sơn

7

12

 

Sắc mặt của Trần Phương Như lập tức tái nhợt, ngón tay run rẩy chỉ vào ta, mãi không thốt nổi một lời. 

 

Ta khẽ phủi đi lớp bụi tưởng tượng trên tay áo, bình thản nói: 

 

"Nếu mẫu thân không còn gì căn dặn, con xin phép về trước. Dù sao thân thể con yếu ớt, vừa trải qua kinh sợ, cần phải tĩnh dưỡng một chút." 

 

Ta khẽ cúi người hành lễ, sau đó quay người bước đi. 

 

"Đứng lại!" 

 

Cuối cùng, Trần Phương Như cũng tìm lại được giọng nói của mình, nhưng khàn đặc, như tiếng gió rít qua ống bễ hỏng: 

 

"Ngươi hại Hoàn nhi sảy thai, còn g.i.ế.c c.h.ế.t An Bình, ta sẽ không tha cho ngươi!" 

 

Ta bật cười, giọng nói nhẹ nhàng: 

 

"Nếu mẫu thân muốn truy cứu, cứ việc báo quan. Chỉ là đến lúc đó, những chuyện xấu xa mà Trần An Bình đã làm cũng sẽ bị phơi bày. Không biết gia tộc Trần gia có chịu nổi cơn sóng này không nhỉ?" 

 

Mặt Trần Phương Như trắng bệch, ngã phịch xuống ghế, ánh mắt đầy vẻ thất thần. 

 

Ta biết, bà ta không dám. 

 

Trần gia hiện nay đã sa sút, hoàn toàn dựa vào sự che chở của phủ Thượng thư. 

 

Nếu những tội ác của Trần An Bình bị lộ ra, Trần gia chắc chắn sẽ bị liên lụy, lúc đó, thứ mà Trần Phương Như mất đi sẽ không chỉ là một người cháu trai. 

 

Trần Phương Như hét lên một tiếng, giơ tay muốn tát vào mặt ta. 

 

Ta đã đề phòng từ trước, nghiêng đầu né đi. Cái tát của bà ta rơi thẳng lên mặt một mụ già đứng phía sau ta, phát ra một tiếng "bốp" giòn tan. 

 

Mụ già bị tát đến choáng váng, mắt như nổ đom đóm. 

 

Trần Phương Như sững người, sau đó vừa xấu hổ vừa giận dữ, giơ tay kia lên định đánh ta tiếp. 

 

Lần này, ta không khách sáo nữa, nhanh chóng chộp lấy cổ tay bà ta, rồi giáng trả lại một cái tát, còn mạnh hơn cái vừa rồi. 

 

‘Bốp!’ 

 

Cái tát vang dội đến mức Trần Phương Như loạng choạng, suýt ngã xuống đất. 

 

Bà ta ôm mặt, trông như thể vừa nhìn thấy ma, run giọng hét lên: 

 

"Ngươi mất hết nhân tính! Hại người vô tội, còn dám ra tay với đích mẫu của mình, tội đáng muôn chết!" 

 

Ta bước đến gần, đứng trước mặt bà ta, nhìn xuống với ánh mắt lạnh lẽo: 

Bạn cần đăng nhập để bình luận