Tuyết Trọng Sơn

3

"Tất cả là lỗi của ta, lúc nghe tin Vương gia gặp chuyện, ta đã luống cuống đến mức nói ra chuyện muội giúp Vương gia giải độc, thật ngu ngốc." 

 

"Cũng may phúc lớn mạng lớn, Vương gia đã không sao rồi, muội không cần lo lắng nữa." 

 

Ta nhướng mày, hờ hững nhận lấy ly rượu. 

 

Lâm Tư Hoàn cười đắc ý: 

 

"Uống xong chén rượu này, xem như muội tha thứ cho tỷ rồi nhé?" 

 

Chưa đợi nụ cười trên môi nàng tắt đi, ta liền bóp chặt cổ nàng, ép ly rượu vào sát miệng nàng. 

 

Hạ giọng, như thì thầm: 

 

"Tỷ tốt của muội, muốn chuộc tội thì đương nhiên phải lấy mạng ra mà bồi." 

 

Lâm Tư Hoàn trợn trừng mắt không tin nổi, hai tay ra sức đập mạnh vào cánh tay ta: 

 

"Ngươi... ngươi dám! Ta là đích nữ của phủ Thượng thư, là Vương phi của Bình Nam Vương!" 

 

Ta siết tay thêm lực, khuôn mặt Lâm Tư Hoàn tái xanh, giọng nói càng lúc càng khàn: 

 

"Nếu không phải vì ta đang mang thai, ngươi nghĩ một đứa nhi nữ của kỹ nữ như ngươi cũng xứng hầu hạ Vương gia sao? Nếu ngươi dám... dám hại con trong bụng ta..." 

 

"Vương gia sẽ không tha cho ngươi, phụ mẫu cũng không tha cho ngươi... đồ thứ nữ hèn hạ này..." 

 

05 

 

Mẫu thân của ta vốn là một kỹ nữ thanh lâu ở Tầm Phương Các, nổi tiếng kinh thành với tài nghệ đàn tỳ bà xuất sắc. 

 

Khi còn nhỏ, bà bị bắt cóc đưa tới Thượng Kinh, bán vào Tầm Phương Các. Trong trí nhớ mơ hồ, bà chỉ biết nhà mình ở miền Nam. 

 

Bà từng tính toán, chờ khi dành dụm đủ tiền sẽ chuộc thân, rồi về phương Nam tìm lại gia đình. 

 

Nhưng không ngờ, bà bị Lâm Thượng thư nhìn trúng, cưỡng ép đưa vào phủ làm thiếp. 

 

Ban đầu, Lâm Thượng thư si mê nhan sắc của mẫu thân, cưng chiều bà không ngớt. 

 

Nhưng tận sâu trong lòng, ông ta luôn coi thường xuất thân thấp hèn của bà. 

 

Trong mắt ông ta, được một quan lớn như ông ta để ý đến là phúc phận tu luyện mấy đời của bà. Vậy mà bà lại không biết điều, suốt ngày khóc lóc, không chịu ngoan ngoãn dựa dẫm vào ông ta, còn mơ tưởng đến việc trốn chạy. 

 

Chẳng bao lâu, ông ta sinh lòng chán ghét, bỏ mặc bà như một món đồ rách nát. 

 

Mất đi sự che chở của phu quân, một người nữ tử trong hậu viện chẳng khác nào con chim gãy cánh, mặc người hành hạ. 

 

Đích mẫu của ta, Trần Phương Như, thường xuyên đánh mắng mẫu thân ta. 

 

Giữa trời đông giá rét, bà bắt mẫu thân ta quỳ trên nền tuyết chép kinh, lấy danh nghĩa chuộc tội vì cướp phu quân người khác. 

 

Khi mẫu thân ta vừa được chẩn đoán mang thai, bà ta còn cố tình đẩy mẫu thân ta vào bếp than nóng, khiến nửa gương mặt bị thiêu cháy. 

Bạn cần đăng nhập để bình luận